Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Chi Lan nhẹ nhàng vỗ vai anh ta.
Đây là một trong số ít lần họ thân mật, sau khi nhận được sự khích lệ, “Tôi sẽ làm được, cô Hạ.”
Tư Đồ Phong lòng dạ trở nên sắt đá, ánh mắt kiên định.
Anh ta không thể thích Tô Thiển Thiển, vì Hạ Chi Lan, cho dù có ý nghĩ đó anh ta cũng phải thẳng tay bóp chết.
Anh ta chỉ là chưa tìm lại được cảm giác bắt nạt Tô Thiển Thiển thôi, khi tìm được rồi, trạng thái sẽ trở lại!
Với suy nghĩ đó, Tư Đồ Phong trở về nhà.
Chương 71 Anh Ta Muốn Theo Đuổi Cô Ấy
Về đến phòng, suy nghĩ anh ta hỗn loạn, hôm nay anh ta có nên chủ động đi tìm Tô Thiển Thiển không?
Người hầu ở dưới lầu gọi vọng lên.
“Thiếu gia, cô Tô, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ!”
Tiếng gọi vang vọng khắp tầng trên.
Tô Thiển Thiển lúc này cũng nghe thấy, cô cầm gương nhìn khuôn mặt mình, má trái vẫn còn đỏ ửng.
Cái tát của Hạ Chi Lan khá mạnh, đến giờ mặt cô vẫn chưa hết sưng.
Đáng tiếc, cô không để chú Lãnh nhìn thấy cảnh này.
Ngay cả khi cô tìm chú Lãnh để mách cũng vô ích, Hạ Chi Lan chắc chắn sẽ tìm lý do chối bỏ, cô có chút tức giận nhưng cũng đành chịu.
Đến nước này, chi bằng xuống lầu ăn cơm trước đã.
Tô Thiển Thiển đẩy cửa bước ra khỏi phòng, sau buổi lễ kỷ niệm lần trước cô có liên lạc với chú Lãnh, nhưng mấy ngày rồi cô không gặp chú ấy, đột nhiên cảm thấy nhớ chú.
Hôm nay cô lại chịu ấm ức, càng nhớ chú hơn.
Cô vừa đi vừa không chú ý nên điện thoại rơi xuống đất.
Lúc này, Tư Đồ Phong cũng bước ra từ phòng ngủ.
Không xa, Tô Thiển Thiển đang ngồi xổm dưới đất nhặt điện thoại, vị trí của cô đúng ngay cầu thang.
Vừa nghĩ đến mấy ngày nay Tô Thiển Thiển khiến anh ta đứng ngồi không yên, còn làm Hạ Chi Lan hiểu lầm, anh ta liền nổi giận đùng đùng.
Nếu muốn bắt nạt Tô Thiển Thiển, thì bây giờ chính là thời cơ tốt!
Người đàn ông tiến lên định đẩy Tô Thiển Thiển xuống, cô lờ mờ cảm thấy phía sau có gì đó không ổn, đột nhiên phản ứng lại, cô nhanh chóng đứng dậy!
Quả nhiên, Tư Đồ Phong đang ở phía sau cô!
Chẳng lẽ anh ta muốn đẩy cô xuống lầu sao?
Do phản xạ tự vệ, Tô Thiển Thiển xoay người tránh né, Tư Đồ Phong mất kiểm soát ngã về phía trước, Tô Thiển Thiển không chút khách khí đưa chân ngáng anh ta một cái.
Kèm theo một tiếng động lớn, Tư Đồ Phong kêu thảm thiết dưới lầu.
Đợi cô nhìn kỹ lại, toàn thân anh ta đang nằm sấp trên đất trông rất thảm hại, xem ra đã không thể bò dậy được.
Cô phủi phủi bụi trên tay.
“Đáng đời!”
Ai bảo anh ta không biết lượng sức mà lén lút tấn công cô chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
May mà cô tránh được, nếu không người bị thương sẽ là cô rồi!
Dưới lầu, Tư Đồ Phu nhân và Tư Đồ Lão gia nghe tiếng liền chạy đến, bọn họ vây quanh Tư Đồ Phong.
“Phong nhi, con sao rồi?”
“Mẹ ơi, chân con hình như bị gãy rồi!”
Tư Đồ Phong giãy giụa một chút, đau đớn kêu lên.
Hai vợ chồng lo lắng đến mức không chịu nổi, lập tức gọi người đưa Tư Đồ Phong lên xe.
Đợi bọn họ rời đi, Tô Thiển Thiển thong thả xuống lầu ăn cơm.
Trong phòng khách không có cả nhà họ, bữa ăn cũng yên tĩnh hơn hẳn, tên này đúng là đáng đời, đã nhận được báo ứng mà hắn đáng phải chịu!
Lần này hắn bị ngã bị thương, chắc là một thời gian nữa không thể gây sự với cô được rồi.
Một lát sau, trong bệnh viện.
Tư Đồ Phong nằm trong phòng bệnh riêng, chân anh ta đã được băng bó xong, may mà chỉ bị trật khớp chân, nghỉ ngơi vài ngày là có thể hồi phục.
--- "Cô Vợ Nhỏ Mềm Mại Ngọt Ngào Của Chú Lạnh Lùng" Chương 84 ---
“Phong nhi, con cũng quá bất cẩn rồi.”
Tư Đồ Phu nhân xót xa nói.
Tư Đồ Phong nằm trên giường bệnh, hằn học mắng.
“Mẹ, là Tô Thiển Thiển đẩy con xuống lầu đấy!”
“Con nói là cô ấy làm ư?”
Trong phòng bệnh một trận tĩnh lặng.
Một lát sau, Tư Đồ Lão gia tức giận mắng.
“Con Tô Thiển Thiển này đúng là đồ bạch nhãn lang, chúng ta nuôi nó lớn như vậy mà dám bắt nạt Phong nhi! Đều tại bà giữ nó lại, xem con trai chúng ta thành ra thế nào rồi!”
“Ông không hiểu đâu, tôi muốn để Phong nhi theo đuổi Tô Thiển Thiển, ông xem Lãnh tiên sinh đối xử với con bé tốt như vậy, biết đâu để Phong nhi kết thông gia với con bé, con trai chúng ta sẽ được lợi.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tư Đồ Phu nhân bị nói đến mức rất áy náy, không ngờ lại là “ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo”.
Mấy năm nay gia đình Tư Đồ họ không ít lần nhận được ân huệ từ Lãnh thị, họ có được tài nguyên cũng là nhờ Tô Thiển Thiển, đương nhiên phải giữ chặt cây hái tiền Tô Thiển Thiển rồi.
Nhưng chuyện liên quan đến con trai họ, Tư Đồ Phu nhân đã d.a.o động.
“Bà nghĩ gì vậy? Con trai chúng ta quan trọng, mau chóng tống cổ nó đi là được rồi!”
Tư Đồ Lão gia một lòng muốn đuổi Tô Thiển Thiển đi, chỉ cần cô ấy đi, nhà họ sẽ yên tĩnh.
“Được rồi, ông xã, tôi về sẽ đuổi con bé đi!”
Tư Đồ Phu nhân coi như đã hạ quyết tâm.
Bọn họ đang bàn bạc chuyện tống Tô Thiển Thiển đi, thì Tư Đồ Phong lại không chịu.
“Không được, không thể đuổi cô ấy đi!”
“Phong nhi, mẹ là vì tốt cho con đấy, con đừng sợ, đến lúc đó Lãnh tiên sinh sẽ không trách con đâu!”
Tư Đồ Phu nhân xót con trai.
Gia đình Tư Đồ họ chỉ có anh ta là con một, nếu vì Tô Thiển Thiển mà lại bị thương, bà làm mẹ cũng không thể chịu nổi.