Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đến chính là Lãnh Sâm, người làm và quản gia nhà họ Tư Đồ thấy anh ta thì đều đứng thẳng tắp cung kính.

“Lãnh tiên sinh, ngài cứ ngồi đã, tôi đi tìm lão gia và phu nhân.”

Quản gia vội vàng tiếp đón.

Tư Đồ phu nhân và Tư Đồ lão gia hôm nay đi ra ngoài, bọn họ đều không có ở nhà.

“Không cần, tôi đến tìm Thiển Thiển.”

Quản gia vội vàng hỏi, “Lãnh tiên sinh, ngài nói cô Tô sao, dì Hạ, cô ấy bây giờ đang ở đâu?”

“Cô chủ đi ra vườn rồi ạ.”

Lãnh Sâm không nán lại, anh ta quay người rời đi.

Trong vườn, Tô Thiển Thiển đã nhảy mấy lần nhưng vẫn không với tới cành cây.

Tay cô ấy quấn băng gạc, khiến cô ấy chỉ có thể dùng tay trái, tay kia thì không dùng được sức.

Nhìn cành cây cao chót vót, cô ấy không hề nản lòng, Tô Thiển Thiển nắm chặt hai tay rồi nhảy cao, lần này cô ấy chạm được cành cây, nhưng không giữ vững được, cả người lùi lại mấy bước.

Bất chợt, cô ấy dường như va phải thứ gì đó, cảm giác rất chắc chắn, lẽ nào cô ấy đã va phải người sao?

Tô Thiển Thiển quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy Lãnh Sâm.

Đôi mắt sâu thẳm đầy mê hoặc của người đàn ông như một đầm lầy, sâu thăm thẳm không thấy đáy, dường như chỉ cần cô ấy không cẩn thận là sẽ bị hút vào trong.

Lãnh Sâm nhìn chằm chằm cô ấy, lòng cô ấy hoảng hốt, nhanh chóng quay ánh mắt đi.

“Chú Lãnh, hóa ra là chú!”

Cô ấy không tự nhiên nhìn sang chỗ khác.

“Ừ, chú đến xem vết thương của cháu.”

Lãnh Sâm tiếp tục nhìn cô ấy.

Nói là đến thăm vết thương của cô ấy, chi bằng nói là lo lắng cho cô ấy thì đúng hơn.

Cô ấy và Tư Đồ Phong đi lại quá gần, anh ta có chút không yên tâm.

--- Chương 36 ---

“Chú Lãnh, tay cháu khỏe lắm, lúc tắm cháu còn không chạm vào ấy chứ.”

Tô Thiển Thiển ngoan ngoãn nói.

Cô ấy như một con thỏ nhỏ mềm mại đáng yêu, giải thích tình hình của mình, như thể sự lo lắng của anh ta ngày hôm qua là thừa thãi, cô ấy không cố ý từ chối, mà là thật sự không cần.

Anh ta nhìn mái tóc cô ấy bị gió thổi rối, vươn tay giúp cô ấy vuốt lại.

Người đàn ông giúp cô ấy chỉnh lại tóc, ngón tay anh ta thon dài đẹp đẽ, những ngón tay ấy đẹp đến mức sánh ngang với tác phẩm nghệ thuật.

Ánh mắt và hành động của anh ta toát lên sự dịu dàng, ánh mắt yêu chiều khiến cô ấy không kịp phòng bị, tim đập chậm lại một nhịp.

Tô Thiển Thiển cố gắng giữ bình tĩnh.

Rõ ràng là chú Lãnh, cô ấy có gì mà phải ngại chứ?

“Thiển Thiển, cháu đang tìm gì vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cháu đang tìm sợi dây chuyền, chú Lãnh nhìn kìa, nó ở trên cành cây bên kia.”

Tô Thiển Thiển chỉ về phía cành cây.

Lãnh Sâm vòng qua cô ấy, vừa đưa tay lên đã giúp cô ấy lấy xuống.

Quả nhiên anh ta vừa đến mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều, nhưng khi vật đó đến tay Tô Thiển Thiển, cô ấy lại thất vọng.

Đây đâu phải là dây chuyền, rõ ràng là một chiếc vòng tay màu bạc.

Hóa ra là cô ấy đã nhìn nhầm, khiến cô ấy bận rộn cả buổi ở đây.

Không xa, Tư Đồ Phong đắc ý đi về phía Tô Thiển Thiển.

Ai bảo sáng nay cô ấy dám nói những lời khó nghe với anh ta, sau khi biết cô ấy đi tìm dây chuyền trong vườn, anh ta cố ý đặt một chiếc vòng tay lên cành cây, lần này Tô Thiển Thiển cầm được chắc chắn sẽ thất vọng.

Để trêu chọc Tô Thiển Thiển, bây giờ anh ta đến đây chính là để chế nhạo cô ấy.

Quả nhiên, khi anh ta đến gần thì thấy Tô Thiển Thiển, nhưng sau đó điều khiến anh ta giật mình là Lãnh Sâm cũng có mặt ở đó.

Hai người này gần đây sao cứ ở cùng nhau mãi vậy?

Anh ta càng lúc càng thấy quan hệ của bọn họ phức tạp, hay là hai người họ đã vượt quá giới hạn rồi chăng?

Tư Đồ Phong dù rất tức giận, nhưng lại có chút kiêng dè Lãnh Sâm, anh ta không dám tự ý tiến lên chất vấn bọn họ, thế là anh ta trốn sang một bên để quan sát bọn họ.

Chương 31 Căng thẳng như dây đàn

“Đây không phải là sợi dây chuyền mà cháu muốn tìm.”

Khuôn mặt cô gái đầy thất vọng, cô ấy nắm chặt chiếc vòng tay thất thần.

“Chú sẽ cùng cháu tiếp tục tìm.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Chú Lãnh, không cần đâu ạ.”

Tô Thiển Thiển cúi đầu, nghĩ thôi đã thấy không tìm được rồi.

Khu vườn này cô ấy quen thuộc hơn Lãnh Sâm nhiều, cô ấy còn không tìm được thì chú Lãnh càng không tìm được.

“Thật sự không tìm nữa sao?”

Lãnh Sâm muốn giúp cô ấy tìm, cô ấy dường như rất coi trọng sợi dây chuyền đó.

Cô ấy ngẩng mặt lên, khôi phục nụ cười, hôm nay anh ta đến tìm cô ấy, không thể để chú Lãnh phải mệt mỏi được.

Tô Thiển Thiển cười tinh nghịch, “Chú Lãnh, cháu vẫn chưa ăn cơm, chúng ta về thôi!”

“Được, cháu muốn ăn gì?”

“Ưm, cháu nghĩ đã.”

Cô ấy vừa nói vừa khoác tay Lãnh Sâm.

Lãnh Sâm theo thói quen cong tay, mặc kệ Tô Thiển Thiển khoác lấy anh ta.

Hai người tản bộ trong vườn, bóng lưng trông như một cặp tình nhân đang say đắm.

Tư Đồ Phong nhìn thấy cảnh đó, trong lòng bùng lên một ngọn lửa, lúc này anh ta đã giận không thể kiềm chế được.

Hôm qua cô ấy còn khoác tay anh ta, hôm nay lại khoác tay Lãnh Sâm!

Lẽ nào cô ấy lại tùy tiện với đàn ông như vậy sao?