Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bầu không khí căng thẳng, Tô Thiển Thiển thân mật khoác tay người đàn ông, giữ thể diện cho Tư Đồ Phong trước mặt mọi người.
So với Lãnh Sâm, anh ta rõ ràng như một người ngoài. Mặc dù khí chất của anh ta không thể xem thường, nhưng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của anh ta lại mang theo vài phần cô độc, bởi vì Tô Thiển Thiển đã không chọn anh ta.
Tư Đồ Phong đã đắc ý ra mặt.
Tô Thiển Thiển quả nhiên là thích anh ta, có thể giúp anh ta nói đỡ trong tình huống này, không thích mới là lạ!
Hôm nay anh ta đã thắng Lãnh Sâm một lần, một cảm giác đắc thắng tràn ngập trong lòng. Anh ta dù khinh thường Tô Thiển Thiển đến mấy cũng sẽ không dễ dàng dâng cô cho người khác, đặc biệt là cho Lãnh Sâm – người mà anh ta không thể đắc tội. Tô Thiển Thiển ngược lại đã trở thành con bài để anh ta đối phó!
“Chú Lãnh, chú chắc là hiểu lầm bọn cháu rồi. Cháu và nó không có vấn đề gì đâu ạ.”
Tư Đồ Phong càng lúc càng ngạo mạn.
Nhờ sự phối hợp của Tô Thiển Thiển, anh ta mới dám đường hoàng như vậy.
Lãnh Sâm lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta.
Tư Đồ Phong được đằng chân lân đằng đầu, nếu không phải nể mặt Tô Thiển Thiển, anh ta tuyệt đối sẽ không để thằng bé này ngạo mạn đến thế.
“Thiển Thiển, lại đây.”
Anh ta kìm nén sự không vui, lạnh lùng nói.
Chỉ cần cháu chịu qua đây, chú có thể không so đo nữa.
Tuy nhiên, chỉ một câu nói mà muốn Tô Thiển Thiển buông Tư Đồ Phong ra, rồi chạy về phía Lãnh Sâm sao?
Điều đó không thể nào, cô đã không còn là đứa trẻ cho kẹo là đi theo, cũng không phải Tô Thiển Thiển của ngày xưa nữa.
Lãnh Sâm đứng cách cô một mét, hai người rõ ràng không xa nhau, nhưng trong lòng đã có một rào cản.
Tô Thiển Thiển không nhúc nhích, cô cố tình không nhìn Lãnh Sâm.
Yên lặng hồi lâu, cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, không khí trở nên lạnh lẽo.
Mặt Lãnh Sâm dần trầm xuống.
Anh ta vốn luôn bao dung Tô Thiển Thiển, thấy cô không chịu đến, đôi mắt đen thẫm của người đàn ông ánh lên vẻ u tối.
Tô Thiển Thiển vẫn bình thản.
Về việc chọn người, cô giận dỗi không muốn đi qua.
Từ trước đến nay, cô luôn cho rằng chú Lãnh là người công tư phân minh, nhưng chú ấy lại mở cửa sau cho bạn gái cũ. Sự tồn tại của cô chẳng qua chỉ là một cầu nối cho họ gặp nhau.
Vậy chẳng phải cô chỉ là công cụ của họ sao?
Tô Thiển Thiển càng siết c.h.ặ.t t.a.y Tư Đồ Phong hơn, như thể muốn vạch rõ giới hạn với Lãnh Sâm.
Tư Đồ Phong rõ ràng cảm nhận được lực tay của cô.
Trong lòng anh ta vô cùng đắc ý. Không cần anh ta theo đuổi mà Tô Thiển Thiển vẫn thích anh ta. Cho dù Lãnh Sâm có thúc giục cô thế nào, cô vẫn cứ muốn bám lấy anh ta. Quả nhiên sức hút của anh ta rất lớn.
“Chú Lãnh, Thiển Thiển là em gái cháu, không cần phiền chú đâu ạ. Cháu sẽ chăm sóc nó thật tốt.”
Tư Đồ Phong đắc ý ra mặt bảo vệ Tô Thiển Thiển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tô Thiển Thiển im lặng không nói gì, cô không hề phản bác Tư Đồ Phong. Vậy thì sự lo lắng của Lãnh Sâm vừa nãy lại là một sự hiểu lầm sao?
Lần đầu tiên, giữa họ xuất hiện một khoảng cách.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Xa cách mười năm, sau khi trở về, cô muốn là tình yêu độc nhất vô nhị, chứ không phải là lựa chọn dự phòng.
Nếu không phải vậy, thì cô thà không có.
Gương mặt người đàn ông lạnh lùng, dù không nổi giận ngay tại chỗ, cũng có thể thấy tâm trạng anh ta không tốt.
Tư Đồ phu nhân lo lắng đắc tội với Lãnh Sâm, kịp thời xuất hiện làm người giảng hòa.
“Ngài Lãnh, tôi đã bảo người làm đi chuẩn bị bữa tối rồi, lát nữa là có thể dùng bữa. Ngài ngồi xuống trước đi ạ.”
Dưới lời mời của Tư Đồ phu nhân, Lãnh Sâm sải bước đi.
Khi anh ta đi khỏi bên cạnh Tô Thiển Thiển, cô mới nhanh chóng buông tay ra.
Tư Đồ Phong: “...”
Nó sao lại không khoác tay anh ta nữa?
Vừa mới tận hưởng một chút, anh ta có chút chưa thỏa mãn.
Tô Thiển Thiển nhìn Tư Đồ Phong đang đắc ý ra mặt, cô thật sự muốn cho anh ta một cái tát trời giáng. Nhưng vì Lãnh Sâm đang ở nhà họ Tư Đồ, cô không thể trở mặt quá nhanh.
Dù sao Tư Đồ Phong cũng là công cụ của cô, cô phải tiếp tục lợi dụng anh ta để diễn kịch.
“Tô Thiển Thiển, mày thích tao thì cứ nói thẳng đi, tao còn có thể cân nhắc mày đấy.”
Thấy cô thể hiện không tồi, giúp anh ta gỡ gạc lại một ván trước mặt Lãnh Sâm, anh ta quyết định cho cô một cơ hội!
--- Chương 60: Cô vợ nhỏ mềm mại ngọt ngào của chú cấm dục ---
Tô Thiển Thiển làm ngơ bỏ đi, nào có tâm trạng để ý đến anh ta.
Chương 51: Cô ấy chắc chắn là ngại rồi
Đợi đến khi Tư Đồ Phong kịp phản ứng, bóng người cũng không thấy đâu nữa.
Hỏi người làm, Tô Thiển Thiển đã lên lầu rồi.
Nó dám chạy nhanh như vậy sao?
Tư Đồ Phong không hiểu rõ ý của nó, nó đang dùng chiêu "vờn bắt" sao?
Nhưng Lãnh Sâm đã đến rồi, nó không quấn lấy anh ta làm nũng, quan hệ của họ chắc là đã rạn nứt rồi.
Nếu đúng là như vậy thì tốt quá rồi!
Quan hệ của họ tệ đi, anh ta có thể bắt nạt Tô Thiển Thiển như trước đây rồi, cũng không cần lo lắng nó sẽ dọn ra ngoài nữa!
Nhà họ Tư Đồ.
Suốt bữa ăn, Tô Thiển Thiển cúi đầu ăn cơm, không chủ động nói chuyện với Lãnh Sâm.
Cô cố ý xa lánh, Lãnh Sâm nhìn ra được.
Tô Thiển Thiển vừa ăn vừa ngẩn người.