Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô hy vọng chú Lãnh có thể nhận ra cô không vui, nhận ra tâm sự của cô, nhưng chú ấy lại không hề nhận ra.
“Tô Thiển Thiển, nghe nói mày gần đây đi phỏng vấn Hạ Chi Lan à?”
Tư Đồ Phong vô tình hỏi cô, phá vỡ bầu không khí.
Anh ta vừa nói xong, không khí lại càng lạnh hơn.
Tô Thiển Thiển nghiến răng cắn một miếng thịt kho tàu, nghe thấy cái tên đó là thấy khó chịu rồi.
Hạ Chi Lan là ai chứ?
Cô ta là bạn gái cũ của chú Lãnh, nhưng cháu mới không thèm bận tâm đâu, dù sao họ cũng chia tay rồi mà!
Tuy nhiên, càng kiềm chế, cô lại càng không nhịn được mà nhìn Lãnh Sâm.
Người đàn ông nghe vậy không hề động đậy, như thể không quen Hạ Chi Lan.
Nhưng cũng đúng, Tư Đồ Phong là đang hỏi cô mà.
“Mày làm sao mà biết tao phỏng vấn cô ta?”
Tô Thiển Thiển bất chợt hỏi.
Tư Đồ Phong hoảng hốt, anh ta thầm chú ý đến động thái của Tô Thiển Thiển, bữa ăn lần trước cũng là do anh ta dặn dò Tổng giám đốc Vương. Anh ta không thể để lộ sơ hở.
“Lần trước lúc livestream tao thấy mày rồi, mày phỏng vấn thế nào rồi? Tao và cô ta là bạn bè, nếu mày muốn gặp cô ta thì tao có thể giúp mày.”
Tư Đồ Phong mặt đầy kiêu ngạo, muốn khoe khoang quan hệ của mình trước mặt Tô Thiển Thiển.
“Không cần, nhờ phúc của ai đó mà tao đã phỏng vấn được rồi!”
Cô vừa nói, ánh mắt cố ý không nhìn Lãnh Sâm.
Lãnh Sâm: “...”
Cháu đang cảm ơn sao?
Tuy nhiên trong giọng điệu của cô lại ẩn chứa một chút nghiến răng ken két, chắc chắn không phải thật sự cảm ơn anh ta.
Ai đó?
Tư Đồ Phong cố gắng tìm manh mối từ Tô Thiển Thiển. Cô không nhìn Lãnh Sâm, nhưng anh ta nghe ra rồi, người đó chính là Lãnh Sâm.
Ngoài Lãnh Sâm ra, ai còn có thể quen biết đại minh tinh như Hạ Chi Lan chứ?
Lần này anh ta lại bị Lãnh Sâm cướp mất hào quang, trong lòng có chút khó chịu.
Tư Đồ phu nhân thầm vui mừng.
Con trai bà cuối cùng cũng khôn ra rồi, biết phải làm thân với Tô Thiển Thiển rồi.
“Phong nhi, lần sau nếu con giúp chúng nó gặp mặt thì gắp thêm thức ăn cho Thiển Thiển đi nhé.”
“Con biết rồi.”
Tư Đồ Phong ứng phó qua loa, bề ngoài có vẻ không tình nguyện, nhưng tay lại ngoan ngoãn gắp thức ăn cho Tô Thiển Thiển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô nhìn con tôm lớn được gắp tới mà ngây người. Đây là món Tư Đồ Phong bình thường thích ăn nhất, trước giờ không chịu nhường cô. Giờ lại hào phóng như vậy, chắc chắn có ý đồ.
Tô Thiển Thiển chợt nhớ ra món quà hôm nay, cộng thêm việc anh ta chủ động gắp thức ăn, cô hiểu ra Tư Đồ Phong có ý đồ xấu!
Đối diện là Lãnh Sâm, con tôm lớn này đặt trong bát cô, ăn cũng không được, không ăn cũng không xong.
Cuối cùng, để duy trì mối quan hệ tốt với Tư Đồ Phong, cô đành cứng rắn ăn hết con tôm.
Bà Tư Đồ và ông Tư Đồ nhìn cảnh tượng hòa thuận của họ, như nuốt một viên thuốc an thần, quan hệ của hai đứa họ tiến triển tốt đẹp, đại diện cho chuyện tốt sắp đến.
Đặc biệt là khi họ tỏ ra thân mật trước mặt Lãnh Sâm như vậy, có lẽ Lãnh Sâm sẽ sắp xếp hôn sự cho họ!
Khi hai vợ chồng họ đồng loạt nhìn về phía Lãnh Sâm, sắc mặt người đàn ông lạnh lùng vô cùng, gương mặt điển trai dường như phủ một lớp sương giá, họ giật mình, thấy sắc mặt anh thì không dám nói gì nữa.
Không biết tại sao, hôm nay Lãnh tiên sinh khiến người ta có cảm giác tâm trạng không tốt, họ càng cẩn trọng hơn trước.
Chỉ riêng Tư Đồ Phong là tràn đầy khí thế, người vui vẻ nhất không ai khác chính là hắn.
…
“Lãnh tiên sinh, ngài đi thong thả.”
Lãnh Sâm sắp rời đi.
Tô Thiển Thiển đã đi lên cầu thang, cô không định xuống lầu tiễn anh, nhưng trái tim lại không yên.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thế là cô phá vỡ rào cản quay về lầu trên, mở cửa sổ ra. Từ đây có thể nhìn thấy tình hình bên dưới lầu.
Trong màn đêm đen kịt, mãi đến khi nhìn thấy xe của Lãnh Sâm từ từ khuất xa, cô mới thu lại tầm mắt.
Lãnh Sâm đi rồi, dường như cũng mang theo cả trái tim cô.
Cô không đủ dũng khí mở lời hỏi chuyện về người yêu cũ của anh, ngoài việc giận dỗi thì cô không thể làm gì khác.
Xoảng một tiếng.
Sau lưng truyền đến tiếng mở cửa.
Tô Thiển Thiển hoàn toàn không hay biết, vẫn đăm chiêu nhìn chằm chằm vào màn đêm bên ngoài.
Tư Đồ Phong đi đến bên cạnh cô, gương mặt nghiêng của cô dịu dàng xinh đẹp, toát lên một chút khí chất thanh nhã.
Hắn chưa bao giờ nhìn cô gần đến vậy, cũng chưa từng có sự kiên nhẫn này để nhìn.
Hôm nay hắn nhìn cô, không khỏi cảm thấy cô có vài phần nhan sắc, khác biệt với những người phụ nữ hắn từng gặp, dường như có thêm một sự độc đáo.
Làn da cô mềm mại trắng mịn, nhìn gần còn ánh lên vẻ hồng hào, dung mạo cũng tinh tế hơn trước một chút, hắn còn chưa từng nhận ra cô đã trở nên duyên dáng đến thế.
“Mày đang nhìn gì đấy?”
Người phụ nữ cao giọng hỏi.
Tư Đồ Phong bị bắt quả tang, hắn bối rối trừng mắt nhìn cô, “Đừng có tự luyến, tao không có nhìn mày!”
Hắn từ trước đến nay đều coi thường cô, chưa từng khen ngợi cô một lời mà toàn chê bai, dù có động lòng cũng sẽ không thừa nhận.
Người đàn ông đang che giấu điều gì đó trong sự hoảng loạn, Tô Thiển Thiển nheo mắt lại, tên này lại không gõ cửa đã xông vào, xem ra là tự dâng mình đến để bị đánh!