Những lời này cũng truyền đến tai thầy Trương.
Tôi cảm thấy rất áy náy.
“Tân Nguyệt, đây chính là lý do thầy sẽ không ở lại dạy ở làng.”
“Không sao, người trong sạch thì không cần giải thích.”
“Đừng nghĩ gì hết, tập trung ôn thi.”
Tôi cảm thấy thời gian giống như nước trong bọt biển, phải vắt từng chút một.
Kỳ thi vào cấp ba với nhiều bạn khác không quan trọng đến thế, nhưng với tôi, đây là ngã rẽ đầu tiên của đời mình, vô cùng quan trọng.
Ngày thi, ve ngoài cửa sổ kêu râm ran không biết mệt.
Tôi cắm cúi viết, tiếng bút lướt trên giấy sột soạt nghe thật dễ chịu.
Rồi là khoảng thời gian chờ đợi dài dằng dặc.
Tôi tự nhốt mình trong phòng, không làm nổi việc gì.
Mấy bà cô, bà thím trong làng xì xào: “Chắc là thi trượt rồi, nhìn xem, đến cửa cũng chẳng ra.”
Mẹ ruột thì khinh thường: “Hừ, nó mà đỗ thì lợn cũng biết leo cây…”
Điện thoại của thầy Trương gọi đến cửa hàng tạp hóa của làng.
Bà chủ tiệm vội chạy đến: “Nguyệt Nguyệt, con đỗ Nhất Trung rồi…”
“Thầy ơi, con thật sự đỗ sao?”
Giọng thầy chủ nhiệm xen lẫn tiếng điện rè rè trong dây: “Tân Nguyệt, em đỗ rồi.”
“Trường mình tổng cộng có ba người đỗ, em đứng thứ nhất, xếp thứ 78 toàn huyện.”
Tôi không ngờ mình còn có tên trong bảng xếp hạng của cả huyện — phải biết rằng chất lượng giảng dạy của trường huyện hơn chúng tôi không biết bao nhiêu lần.
“Tân Nguyệt, thứ Hai đến trường nhận giấy báo.”
“Tân Nguyệt, em nghe rõ chưa?”
“Dạ, em biết rồi thầy.”
Tôi trả lời xong liền chạy một mạch đến nhà máy đá của cha, dép lê bị hất văng mấy lần trên đường.
Cảm giác mặt ướt đẫm, đưa tay quệt không biết là mồ hôi hay nước mắt.
Cha đang xúc đá lên xe kéo.
Tôi hét lớn: “Cha, con đỗ Nhất Trung rồi!”
Cha đặt xẻng xuống, như thể đã dự đoán trước, lau mồ hôi:
“Con gái cha đúng là giỏi!”
Cha vui đến mức chia thuốc lá cho công nhân xung quanh: “Hôm nay về sớm, con gái tôi đỗ rồi.”
Tôi ngồi sau xe đạp của cha, lời của mấy người công nhân lọt vào tai:
“Con gái nhà lão Trương sau này có tiền đồ rồi, chắc sẽ chẳng cần ông ta nữa!”
“Tôi nói này, con gái học hành làm gì, lấy chồng sớm cho rồi…”
“Lão Lưu, tôi thấy ông là đang tính cho con trai nhà ông đấy…”
Mọi người cười ầm lên.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện