Thoáng chốc đã đến học kỳ hai lớp 12.
Thứ hạng của tôi vẫn quanh quẩn trong top 50 toàn khối, dù cố gắng thế nào cũng khó vượt qua.
Lúc này, chỉ còn 123 ngày nữa là đến kỳ thi đại học.
Trận chiến sắp tới, ai cũng tự tìm cách thể hiện bản lĩnh.
Có người bắt đầu thuê gia sư dạy một kèm một.
Có người đã được tuyển thẳng.
Có người tìm đến các trung tâm giáo dục để chuẩn bị thi tuyển riêng.
Buổi chiều, lớp nào cũng có bạn xin nghỉ để đi học năng khiếu.
Tôi nhìn những dãy bàn trống mà trong lòng khó tả.
Y Y cũng chọn ban xã hội, học cùng lớp với tôi.
Cô ấy đã quyết định thi năng khiếu múa.
Ngoài giờ học múa mỗi tuần, mẹ cô còn thuê riêng một gia sư cho cô.
Nghe nói một trăm tệ một giờ.
Y Y than thở với tôi:
“Cậu biết ông thầy đó chán cỡ nào không? Giảng chậm như rùa, đến chó nghe cũng ngủ gục.”
“Chỉ có mẹ tớ mới tin, bảo ông ấy đã dạy lớp cuối cấp 15 năm rồi…”
Quay đầu thấy ánh mắt ngưỡng mộ của tôi, cô vội nói:
“Nguyệt Nguyệt, tớ không có ý đó đâu.”
“Không sao đâu Y Y, cậu phải cố lên nhé!”
Thật sự không sao. Tôi ngưỡng mộ Y Y, nhưng chưa bao giờ ghen tị.
Tôi mong cô ấy mãi là công chúa nhỏ của mẹ mình.
Lần sau đến lớp, Y Y ném cho tôi một chiếc bút ghi âm:
“Này, nội dung ông ấy giảng tớ đều thu lại rồi, cậu có thể nghe đi nghe lại.”
Trong khi hầu hết mọi người sợ bạn học được thêm chút kiến thức, thì những người hào phóng như Y Y không nhiều.
Tôi mừng đến bối rối, lời cảm ơn nào cũng thấy nhẹ bẫng.
“Thôi, thôi, đừng cảm động quá, tớ chịu không nổi đâu.”
“Cái này đắt lắm đấy, sau này mời tớ ăn một bữa.”
Nội dung trong bút ghi âm thực sự rất hay, nhiều điểm kiến thức khó hiểu đều được ông giảng rõ ràng.
Những chỗ không hiểu, tôi ghi lại, Y Y mang về cuối tuần để thầy gia sư giảng lại cho.
Nhờ chiếc bút ghi âm đó, tôi nhai đi nhai lại những phần khó, nghiền ngẫm, tiêu hóa và tiếp thu từng chút.
Tôi như cây lúa non ngoài đồng, mỗi khi mưa xuống là lại vươn lên mạnh mẽ.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện