Quyết định xong lại thấy nhẹ nhõm hơn.
Tôi bắt đầu bỏ bớt một số môn tự nhiên, dành hầu hết thời gian cho việc học thuộc và làm bài tập.
Năm giờ sáng, tôi đã ở phòng nước sôi, rót đầy một cốc nóng, vừa sưởi tay vừa học thuộc.
Sáu giờ rưỡi, khi mọi người vào lớp thì tôi đã làm xong một đề thi thử.
Trong chăn, ánh đèn pin vẫn sáng đến tận nửa đêm.
Trong túi lúc nào cũng có quyển sổ từ vựng.
Kỳ thi cuối năm lớp 11, tôi đã vươn lên vị trí 85 toàn khối.
Tiến bộ gần một trăm bậc.
Nghỉ hè về nhà, cha hỏi thành tích của tôi.
Lần đầu tiên, tôi có thể trả lời thật lớn tiếng.
Cha ruột biết chuyện thì ung dung nói:
“Không hổ là con gái nhà họ Lưu, đúng là gen tốt!”
“Nó mà chịu thua thì mới lạ!”
“Nếu Tam Ni đỗ đại học, thì Tiểu Bảo nhà tôi phải vào Thanh Hoa, Bắc Đại mới xứng!”
Người bên cạnh trêu:
“Tam Ni có thèm nhận ông đâu, ông chưa từng nuôi nó một ngày!”
“Không nhận tôi à? Làm gì có đứa con nào không nhận cha?”
Hừ, tôi nhận cái chân bà nội ông thì có!
Trước khi nghỉ hè, tôi xin được một đống tài liệu học tập từ mấy chị lớp 12 vừa tốt nghiệp.
Cha dùng xe ba gác chở đầy một chuyến, tôi đi sau đẩy về nhà.
“Cha, nặng không?”
“Không nặng, nhẹ hơn cả một xe táo.”
Cha trả lời nhẹ tênh. Ông đã quen với trọng lượng này, mỗi ngày một xe táo còn nặng gấp mấy lần, ra là khổ của cuộc sống còn hơn khổ học nhiều.
Mùa hè, những đứa bằng tuổi tôi đều ra đồng làm việc — cày đất, cắt cỏ, gặt lúa.
Cha chưa bao giờ bắt tôi làm.
Giờ ông đều dẫn mẹ và em trai ra đồng, mẹ đã khá hơn nhiều, có thể làm việc đồng áng.
Người trên đường trêu:
“Con gái lão Trương sướng thật, chẳng phải làm việc gì…”
“Chỉ sai con trai mình làm đến mệt như trâu thôi.”
Tiểu Lỗi đáp trả:
“Chị tôi có việc quan trọng hơn, với lại tôi khỏe hơn chị.”
Tôi chỉ thấy xấu hổ, đành học ngày học đêm.
Nhà không có quạt, trời hè oi bức không một làn gió.
Chỉ một lúc là người ướt đẫm mồ hôi, tôi lại múc một gáo nước giếng dội từ đầu xuống rồi tiếp tục học.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện