Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Những ngày đồng áng lúc nào cũng trôi qua thật nhanh.

Chớp mắt, tôi sắp tốt nghiệp tiểu học.

Mẹ sinh thêm một em trai, nhưng bà chăm sóc không tốt.

Thằng bé lúc nào cũng bị va đầu, sứt trán, hoặc đói đến khóc òa.

Quần áo toàn là đồ cũ của tôi, cắt sửa đi sửa lại, những chiếc quần hoa lòe loẹt mặc lên trông buồn cười vô cùng.

Khi tôi đi học, cha sẽ khóa cửa nhà để ngăn hai mẹ con họ ra ngoài.

Mỗi khi tan học, tôi luôn thấy bóng dáng nhỏ bé của em ghé mắt qua khe cửa nhìn ra.

Giọng em nũng nịu dính lấy tôi: “Chị ơi, chị về rồi.”

Tôi ôm em, dạy em đếm số, đọc thơ, mẹ thì ở trong bếp lo cơm nước.

Tinh thần mẹ đã khá hơn trước, có thể làm hết những việc vặt trong nhà, nhưng cha vẫn không cho bà ra ngoài, bà không giỏi ứng xử chuyện xóm làng.

Lên cấp hai, thời gian của tôi càng trở nên gấp gáp. Thầy chủ nhiệm Trương là một thanh niên trẻ, đi dạy hỗ trợ vùng quê, nhiệm kỳ năm năm.

Thầy luôn nghiêm giọng nói với tôi:

“Tân Nguyệt, chỉ có học hành mới giúp em ra ngoài.”

“Thầy biết giáo dục ở nông thôn còn thiếu thốn, nhưng thầy cũng không muốn bị giam trong cái lồng này. Bước ra ngoài, thế giới sẽ ở trước mắt em.”

“Còn ở làng, thì những gì trước mắt chính là cả thế giới.”

Tôi hiểu rằng, nếu không đỗ cấp ba, cho dù cha có thương tôi đến mấy, số phận tôi nhiều khả năng cũng sẽ giống chị hai.

Tôi không muốn sống một cuộc đời như thế.

Chị hai cuối cùng cũng không học hết cấp hai, nghe nói đã đi về phương Nam — nơi lương cao, làm việc trên dây chuyền hơn mười tiếng một ngày.

Mẹ ruột định hôn sự cho chị với nhà trai đưa sính lễ một trăm nghìn, nhưng anh ta bị mù một mắt.

Chị thu dọn vài bộ quần áo, nửa đêm nhảy qua cửa sổ trốn đi.

Nhưng khi đó, chị mới chỉ mười lăm tuổi.

Tôi bắt đầu học như điên, gom tất cả những bài khó không làm được để hỏi thầy Trương.

Giờ ra chơi, ngăn bàn tôi toàn sâu bọ, sách vở bị cào xước không nhận ra, xung quanh đầy tiếng chế giễu.

“Cô ta mà cũng mơ thi cấp ba, mơ mộng hão huyền…”

“Bố mẹ tôi nói rồi, không đỗ cũng chẳng sao, ra ngoài làm công mỗi tháng kiếm được một ngàn…”

“Ha ha ha, bố cô ta cả năm cũng không kiếm nổi một ngàn đâu…”

Nực cười phải không? Chuột chẳng bao giờ thấy thứ mình lấy là đồ ăn cắp, ruồi cũng chẳng bao giờ thấy mình bẩn.

Trong thế giới của quạ, việc thiên nga tồn tại đã là một sai lầm.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện