Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Đầu năm học mới, nghe nói trường Nhất Trung của huyện đã chi khoản lớn mời về một giáo viên trẻ ưu tú từ thành phố.

Khi tôi mở mắt, bên tai đã vang lên tiếng giày cao gót.

Một chồng bài kiểm tra đã chấm đặt xuống trước mặt tôi, mùi nước hoa rẻ tiền xộc thẳng vào mũi.

“Tôi là giáo viên mới, họ Tần. Từ hôm nay, lớp 12 (1) sẽ trở thành lớp đoàn kết nhất. Tôn chỉ của tôi là không bỏ rơi bất cứ học sinh kém nào. Lý Phán Đệ, em ra bàn cuối ngồi với Chu Hạo đi.”

Chu Hạo là kẻ côn đồ nổi tiếng cả trường. Hắn từng giành cơm ở mẫu giáo, tiểu học thì lật váy bạn gái, trung học thì bắt nạt bạn học, lên cấp ba lại dựa vào quan hệ gia đình mà vào được lớp chọn của Nhất Trung.

Kiếp trước, dù không cam lòng nhưng tôi vẫn nghe lời cô Tần, ra bàn cuối.

Tôi giảng bài cho Chu Hạo, hắn lại nhìn chằm chằm vào ngực tôi cười đểu.

Tôi thúc hắn nộp bài tập, hắn xé nát vở của tôi, cười nhạo rằng làm người tốt thì sẽ có kết cục như thế.

Cuối cùng, hắn thừa lúc tôi ngồi xuống thì rút ghế, khiến tôi ngã liệt cả đời.

Cô ta muốn làm người tốt, dựa vào đâu lại phải lấy tôi ra làm vật hy sinh?

Tôi ngẩng đầu, đối diện gương mặt của cô giáo Tần: “Em không đi. Em không có chứng chỉ giáo viên, không thể dạy bạn học được.”

Tần Thư Họa cố tình trang điểm thật tinh xảo để ra oai, chẳng ngờ một đứa học sinh ở cái thị trấn nghèo nàn này lại dám cãi lời cô ta.

Nếu không phải vì từng có quan hệ quá mức với học sinh nam ở thành phố mà bị trường khai trừ, cô ta đâu thèm tới cái trường rách nát này!

“Ích kỷ! Em là học sinh đứng đầu khối thì càng phải giúp bạn học. Đứng đầu một trường huyện nghèo mà còn tưởng mình ghê gớm lắm sao? Ra ngoài đứng phạt cho tôi!”

Tôi cầm sách bước ra ngoài, không thèm nhìn khuôn mặt vặn vẹo của cô giáo mới.

“Thế thì… hạng nhì Chu Tiểu Tiểu, em đi!”

Chu Tiểu Tiểu cũng chẳng tình nguyện, nhưng cô ta không dám ngang nhiên chống đối như tôi.

Suốt cả tiết học, Tần Thư Họa cứ mải mê đổi chỗ ngồi, bắt học sinh giỏi ngồi với học sinh kém.

Tôi đứng ngoài cửa ôn lại kiến thức. Kiếp này sống lại, tôi tuyệt đối không để thầy cô và Chu Hạo hủy hoại lý tưởng của mình.

Đang lúc tôi cúi người viết đề bên cửa sổ thì hiệu trưởng đi tới.

Thấy tôi đứng ngoài liền giật mình: “Sao lại đứng đây? Lạnh lắm đấy!”

Tôi thật thà đáp: “Cô giáo bắt em ra bàn cuối, em không muốn.”

Hiệu trưởng cũng ngạc nhiên. Tôi là hạt giống tốt mà ông bỏ ra mười ngàn tệ để giành từ tay Nhất Trung ở thành phố về.

Ông chỉ đợi tôi tỏa sáng trong kỳ thi đại học để đem lại vinh quang cho trường.

Ông tìm đến Tần Thư Họa hỏi rõ đầu đuôi, cân nhắc việc cô ta cũng là giáo viên được mời về với chi phí lớn, ông uyển chuyển nói: “Cô Tần này, học sinh đứng ngoài gió dễ bị ốm, chi bằng để em ấy vào lớp đi.”

Tần Thư Họa mất mặt, nhưng đối phương là hiệu trưởng, cô ta đành phải cho tôi vào.

Cuối cùng tôi bị sắp xếp ngồi bàn đầu tiên cạnh cửa ra vào, mỗi lần mở cửa gió lạnh thổi thẳng vào mặt.

Tần Thư Họa còn hả hê nói: “Đây là bàn đầu tiên, không phải hạng nhất khối thì còn chẳng được ngồi đâu.”

Tôi cúi đầu tiếp tục làm bài, chẳng bận tâm đến sự nhắm vào của Tần Thư Họa.