Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa đầu mùa dội xuống mái tôn như trút nước. Bên trong ngôi nhà nhỏ nằm lọt thỏm giữa hẻm cụt, đèn vàng ố nhạt, ánh sáng hắt mờ mịt lên tường loang lổ vết ẩm và khói bếp cũ.

 

Tôi đang ngồi trên ghế, đôi đũa lạnh ngắt trong tay, nhìn chằm chằm vào tô cơm trắng. Hơi nước đã không còn bốc lên. Cá kho đã quánh lại, nước mắm keo đen dưới đáy chén. Đồng hồ chỉ 8 giờ 17 phút.

 

Cánh cửa bật mở.

 

Ba về. Lảo đảo. Cổ áo sơ mi nhàu nát mở ba nút, tay cầm chai rượu dở, mùi men xộc thẳng vào mặt tôi.

 

Mẹ từ dưới bếp bước lên:

 

> – "Anh rửa tay rồi ăn đi, cơm nguội rồi."

 

 

 

Ba chẳng nói chẳng rằng. Quăng cái áo lên ghế, chai rượu đặt bịch một tiếng xuống bàn. Tay kéo ghế. Ánh mắt quét qua mâm cơm rồi quay sang mẹ:

 

> – "Mày coi đây là bữa cơm hả? Cơm nguội tanh, cá kho khét như bã… Mày nấu cho chó ăn à?"

 

 

 

> – "Em nấu từ chiều, chờ anh hoài không thấy về…" – mẹ nói, cố giữ giọng bình tĩnh.

 

 

 

> – "Tao đi đâu kệ mẹ tao! Mày là vợ mà giờ còn dám cằn nhằn tao à? Ai cho phép?"

 

 

 

Mẹ nắm chặt tay, móng tay in vào lòng bàn tay trắng bệch. Rồi, như một cái đập vừa vỡ tung, mẹ ngẩng đầu, giọng nghẹn:

 

> – "Anh lúc nào cũng về trễ, lúc nào cũng say. Con nó nhìn thấy hết, nó sợ, anh có biết không?"

 

 

 

Ba trợn mắt:

 

> – "À, mày bắt đầu lôi con ra làm bia rồi hả? Mày đang lên giọng dạy đời tao đấy à?"

 

 

 

> – "Tôi không dạy ai hết. Nhưng tôi cũng không muốn phải im miệng mãi để nuốt hết mọi thứ như cục đá!"

 

 

 

Ba bật dậy, kéo mạnh cái ghế, tiếng ghế rít trên nền gạch nghe rợn óc. Ông chỉ tay vào mẹ, sát mặt:

 

> – "Nói đi. Mày muốn cái gì? Muốn bỏ tao à? Muốn theo thằng khác à? Dạo này mày trưng diện lắm. Đi đâu suốt đêm, về như ma thế?"

 

 

 

Mẹ trừng mắt nhìn lại, mặt trắng bệch nhưng mắt không né tránh:

 

> – "Tôi đi làm. Làm thêm để trả nợ cái tháng vừa rồi anh nướng sạch vào cá độ. Anh quên rồi hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 

 

> – "Tao không cần mày nói về tiền bạc! Tao là thằng đàn ông trong nhà này!"

 

 

 

> – "Đàn ông à?" – mẹ bật cười, giọng đứt đoạn – "Đàn ông gì mà về nhà là chửi, đánh, uống, rồi đập đồ? Tôi sống với cái bóng ma say xỉn suốt bao năm, giờ không chịu nổi nữa!"

 

 

 

Ba không nói. Đột ngột cầm chai rượu đập mạnh xuống bàn. Tiếng chai va vào mặt gỗ nặng nề.

 

Tôi hét lên:

 

> – "Đừng!"

 

 

 

Ba quay sang tôi. Mắt đỏ ngầu. Tôi thấy mình run cầm cập.

 

Mẹ che tôi lại. Giọng mẹ gay gắt, không còn sợ:

 

> – "Anh đánh tôi thì được, nhưng đừng hù dọa con!"

 

 

 

> – "Nó cũng hỗn như mày, cái nhà này loạn hết rồi!"

 

 

 

> – "Loạn là vì ai? Vì anh đấy! Ngày xưa tôi tin anh, tin đến ngu dại. Giờ thì hết rồi. Tôi mệt lắm rồi, anh biết không?!"

 

 

 

Ba giơ tay lên. Tôi hét lớn:

 

> – "Ba đừng đánh mẹ! Đừng mà!"

 

 

 

Tay ba dừng lại giữa không trung, rồi buông thõng xuống. Ông thở mạnh như trút hơi men lẫn tức giận. Ánh mắt nhìn mẹ – lạnh, đục, rồi quay đi.

 

> – "Con đàn bà hỗn láo…" – ba lẩm bẩm, rồi lững thững đi vào phòng, sập cửa đánh rầm.

 

 

 

Không ai nói gì. Căn nhà im lặng đến mức nghe được tiếng nước mưa nhỏ giọt từ mái dột.

 

Mẹ ngồi xuống ghế. Mặt cúi gằm. Tôi nhìn mẹ – tóc rối, môi tím, mắt đỏ nhưng không còn rơi lệ. Có cái gì đó trong mẹ đã c.h.ế.t đi rồi, còn lại chỉ là vỏ rỗng – vẫn thở, vẫn nói, nhưng không còn sức để yêu thương hay sợ hãi.

 

Tôi ngồi xuống bên mẹ, không dám hỏi gì. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận một thứ mà từ trước đến giờ không gọi tên được: gia đình tôi đang vỡ.