Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Điện thoại của mẹ lúc nào cũng để im lặng. Không rung. Không đổ chuông. Cứ nằm yên trên bàn, hoặc trong túi, hoặc dưới gối — như thể mẹ cố tình giấu nó khỏi mọi ánh mắt.

 

Tôi chưa bao giờ dám động vào. Từ nhỏ đã được dạy không được đụng vào đồ của người lớn. Nhưng chiều hôm đó, không hiểu sao tôi lại làm điều mà mình chưa từng làm trước đây.

 

Có lẽ vì mẹ vừa tắm xong, để điện thoại trên bàn rồi đi lấy quần áo. Có lẽ vì ba đang ngủ say sau khi uống mấy ly rượu. Căn nhà yên tĩnh đến lạ, như thể mọi tiếng ồn từng gào thét trong đây bỗng dưng bị hút hết ra ngoài. Và tôi, giữa khoảng lặng ấy, ngồi nhìn cái điện thoại của mẹ sáng lên từng hồi.

 

Một tin nhắn đến.

 

Tôi nhìn. Màn hình hiện lên một cái tên lạ: “Anh”.

 

Bình thường tôi sẽ quay mặt đi. Nhưng không hiểu sao tay tôi lại chạm vào màn hình. Không khoá. Mẹ quên khoá máy.

 

Chỉ một giây sau, màn hình hiện trọn vẹn dòng chữ:

 

> “Anh nhớ em quá.”

 

 

 

Chỉ vậy. Bốn chữ. Nhưng như thể bốn nhát d.a.o mỏng rạch vào n.g.ự.c tôi một đường rất sâu.

 

Tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của những chữ đó. Nhưng tôi đủ lớn để cảm nhận được có gì đó sai. Mẹ chưa từng lưu tên ba là “Anh”. Ba đâu có gọi mẹ như vậy. Mẹ cũng đâu có cười mỗi khi nhìn điện thoại như với tin nhắn này.

 

Tôi kéo xuống. Thêm vài dòng:

 

> “Em có về tối nay không?”

 

 

 

> “Nhớ giữ gìn. Anh chờ…”

 

 

 

> “Sao hôm nay không trả lời anh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 

 

Tôi nuốt khan. Tay run. Có một phần trong tôi muốn tắt ngay điện thoại, đặt lại chỗ cũ, vờ như chưa từng thấy gì. Nhưng một phần khác thì thôi thúc tôi đọc tiếp. Không phải vì tò mò. Mà vì sợ. Tôi sợ mẹ không còn là mẹ mà tôi từng biết.

 

Có những tin cũ hơn, từ nhiều ngày trước. Câu từ mềm mại. Có yêu, có thương, có nhớ. Cả ảnh, cả sticker trái tim. Như thể mẹ là một người khác khi cầm chiếc điện thoại này. Một người biết cười. Biết nhõng nhẽo. Biết hờn dỗi và chờ mong.

 

Tôi thì chưa từng thấy mẹ như thế.

 

Mẹ của tôi là người luôn cúi đầu, không bao giờ cười thành tiếng, chưa từng một lần nói “mẹ thương con” thành lời. Mẹ im lặng chịu đựng, rồi biến mất mỗi tối. Còn người trong những dòng tin kia — là một người đàn bà biết nói “em nhớ anh”.

 

Tôi nghe tiếng dép loẹt xoẹt ngoài hành lang. Vội thoát ra. Đặt lại điện thoại đúng vị trí. Ngồi thụp xuống sàn, vờ đang sắp xếp tập vở. Tim tôi đập nhanh như muốn vỡ.

 

Mẹ bước vào, không để ý. Vẫn là dáng người gầy gò, áo mỏng, tóc ướt còn nhỏ từng giọt xuống cổ. Mẹ lau tóc, liếc nhìn điện thoại, rồi cầm lên như một phản xạ tự nhiên. Mắt mẹ lướt qua màn hình, rồi nhanh chóng tắt đi, bỏ vào túi.

 

Tôi nghĩ mẹ thấy. Hoặc ít nhất… nghi ngờ.

 

Tối hôm đó, tôi không ăn cơm. Bụng quặn lại, không đói. Đầu cứ lặp đi lặp lại bốn chữ kia: “Anh nhớ em quá.” Mẹ có biết tôi đã đọc không? Mẹ có biết tôi im lặng vì không biết phải nói gì?

 

Tôi không trách mẹ. Tôi không biết phải trách ai. Chỉ biết, từ hôm đó, tôi bắt đầu nhìn mẹ bằng một ánh mắt khác. Không phải ánh nhìn oán hờn, cũng không hẳn thất vọng. Chỉ là… không còn giống như xưa.

 

Tôi không còn tin rằng mẹ sẽ luôn bên cạnh mình. Không còn tin vào cái ôm duy nhất mà tôi còn nhớ. Không còn tin vào buổi sáng nào đó mẹ sẽ dắt tay tôi đi chợ, mua cho tôi cái bánh ngọt rồi cười.

 

Tôi biết, mẹ có một thế giới khác. Một nơi không có ba. Không có tiếng chửi. Không có rượu. Và… cũng không có tôi.

 

Điều đó khiến tôi buồn — một nỗi buồn không có nước mắt. Chỉ là một cảm giác trống rỗng. Như thể mình bị ai đó dời ra khỏi vị trí cũ trong trái tim của mẹ, thay bằng một người xa lạ mà tôi chưa từng biết.

 

Tôi nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Căn phòng tối, chỉ có ánh đèn từ ngoài hành lang hắt qua khe cửa. Ba vẫn ngủ mê. Mẹ nằm giường ngoài, xoay lưng về phía tôi. Tôi không thấy mặt mẹ, cũng không biết mẹ có ngủ hay đang nhìn vào điện thoại.

 

Tôi muốn hỏi mẹ, rằng người trong tin nhắn đó là ai. Nhưng tôi không hỏi. Vì hỏi rồi thì sao? Mẹ sẽ nói gì? Tôi sợ mẹ sẽ im. Mà im lặng của mẹ… đôi khi đau hơn cả lời nói dối.

 

Đêm đó, tôi mơ thấy mẹ đi về một nơi rất xa. Tôi chạy theo nhưng không gọi được. Tiếng tôi nghẹn lại trong cổ. Còn mẹ… mẹ chỉ bước đi, tay cầm điện thoại, mắt dán vào màn hình. Không ngoái đầu.

 

Tôi tỉnh dậy, cổ họng khô khốc. Ngoài trời mưa. Căn nhà im lìm. Chỉ có tiếng nước nhỏ đều đặn từ mái tôn. Tôi nhìn sang bên. Mẹ vẫn nằm đó. Nhưng có gì đó trong tôi biết chắc… mẹ đã xa tôi rồi.