Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Hai tiếng “mẹ ơi” như châm lửa cho cả phòng bao.

Cũng thiêu cháy dây thần kinh của tôi.

Không vì gì khác.

Chỉ vì suốt hơn hai mươi năm qua, chỉ có một kẻ từng gọi tôi là “mẹ ơi”.

——

Chính là con quỷ nhỏ BOSS mà tôi từng “cứu rỗi” trong thế giới kinh dị hai năm trước.

Nói là “cứu rỗi” cũng không chính xác.

Dù sao thì đó là nhiệm vụ đầu tiên, hệ thống quẳng tôi – một đứa chưa hề chuẩn bị tâm lý – vào thế giới kinh dị đó.

Suýt nữa thì bị con quỷ nhỏ tên là Số 37 cắn bay đầu.

Sau màn truy sát đậm chất phim kinh dị của nó, tôi tức điên, vớ lấy chảo chống dính quật nhau với nó ba trăm hiệp.

Cuối cùng tôi thắng.

Ép nó nằm rạp dưới đất cầu xin tha mạng, miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng trải nghiệm đó thực sự quá tệ.

Đến giờ nhớ lại, lông tơ toàn thân tôi vẫn dựng đứng.

Hiện tại, 37 tóc trắng mềm oặt như không xương, dính chặt lấy người tôi.

Hơi thở lạnh lẽo phả lên da tôi.

Mỗi lần đều khiến tôi rùng mình.

Như thể nó có thể cắn đứt cổ tôi bất cứ lúc nào.

Tôi cảm thấy mình như chết đến nơi.

Hệ thống nói không sai.

Nó thực sự là đến vì tôi.

Mà là đến để lấy mạng tôi ấy!

Ai mà ngờ được, mới hai năm trước còn là cái khung xương nửa người chưa tới đùi tôi, giờ lại cao tận mét chín chứ?

Ai mà đánh lại nổi!

Trớ trêu là, đám người trong phòng bao lại không thấy bộ răng cá mập dày đặc của 37.

Ai nấy đều mang vẻ mặt kỳ quái, đầy trêu chọc.

Nhìn tôi, rồi lại nhìn Trần Tối.

Có lẽ nhịn mãi không nổi, có người cuối cùng bật cười.

“Anh à, anh với chị dâu… chơi bạo thế luôn à?”

Lời vừa rơi xuống, sắc mặt Trần Tối lập tức đen kịt.

Anh ta đứng dậy, ngẩng cằm, cau mày hỏi tôi:

“Giang Chích Ngư, hắn là ai? Cô dẫn hắn đến đây làm gì?”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện