Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Câu chất vấn của Trần Tối khiến 37 chú ý.

Cuối cùng nó cũng rút hàm răng đầy nhọn khỏi cổ tôi, buông tôi ra.

Nheo mắt lại.

Nhìn tôi, rồi nhìn Trần Tối.

Sau đó nó áp sát, như chó con ngửi ngửi trên người Trần Tối, rồi nheo mắt quay lại gọi tôi:

“Mẹ ơi?”

Không biết có phải ảo giác của tôi không.

Vẻ mặt đó, rõ ràng như đang hỏi: “Hắn là ai? Có quan hệ gì với mẹ?”

Nhưng dù là với Trần Tối, hay với 37.

Tôi đều không thể giải thích.

Lúc này tôi chỉ muốn lùi lại, càng xa càng tốt.

Muốn lặng lẽ chuồn đi.

Thế nhưng tôi còn chưa làm gì anh ta, Trần Tối đã không muốn buông tha tôi.

Thấy tôi im lặng định rời đi, anh ta lập tức bước tới, đặt tay lên vai tôi.

Giọng đầy lạnh lẽo:

“Giang Chích Ngư, cô định đi đâu?”

“Gã đàn ông này rốt cuộc là ai? Cô chắc chắn không muốn giải thích?”

Bị anh ta làm ầm lên như vậy, tôi cũng nổi cáu.

Tôi định đẩy anh ta ra, móc chiếc bông tai kia ném thẳng vào mặt.

Muốn hỏi anh ta: “Vậy còn anh thì sao? Anh với cô em khóa dưới tên Tống Thính kia đã làm gì ở nhà?”

Nhưng chưa kịp mở miệng, bóng trắng lóe lên trước mắt.

Còn chưa kịp nhìn rõ, 37 đã cắn đứt cánh tay vừa mới chạm vào tôi của Trần Tối, nhai nhai vài cái rồi nuốt luôn.

Tôi: …

Không gian tĩnh lặng trong một khắc.

Giây kế tiếp, tiếng hét thảm của Trần Tối cùng tiếng gào la của cả đám người vang vọng khắp hội sở.

“Hắn… hắn không phải người!”

“Mau báo cảnh sát!”

“Gọi cấp cứu đi!”

Mà 37, cả người đẫm máu, lại nhào tới ôm lấy tôi, cọ đầu điên cuồng.

Y như một chú cún con đang đòi khen.

“Mẹ ơi~”

“Ôm con~”

Khi khuôn mặt tôi bị máu tươi vấy đầy, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

——

Xong đời rồi.

Tôi tiêu thật rồi.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện