Người chồng sắp cưới mà tôi yêu suốt hai năm là phụ nữ, đã kết hôn lại còn có con. Và tôi là người biết chuyện đó sau cùng.
Tôi đứng bên ngoài phòng karaoke, nhìn ả ta dỗ dành đứa bé tầm ba tuổi trong lòng, miệng không ngừng dặn dò đám bạn:
"Chuyện này phải giữ kín giúp tao đấy, ít nhất là đến khi tao và Lạc Tình đăng ký kết hôn đã rồi mới được nói cho cô ta biết."
Người mà tôi thích đơn phương suốt bảy năm, theo đuổi năm năm ròng rã, lại là một người phụ nữ. Thậm chí, ngày cưới cũng đã ấn định vào tháng tới. Ai mà ngờ được, ả ta không chỉ là phụ nữ, mà tôi còn nghiễm nhiên trở thành tiểu tam.
Tôi không làm ầm ĩ, cũng chẳng chất vấn, chỉ lẳng lặng gọi đến bệnh viện tư nhân mà tôi đầu tư:
"Bác sĩ Cố, vị hôn phu của tôi bị nhầm giới tính rồi. Tôi muốn ông biến ả ta về lại đúng như ban đầu."
1
Tôi đứng ở hành lang ngoài phòng karaoke, tay siết chặt điện thoại. Màn hình vẫn đang hiển thị tin nhắn Kỳ Khả gửi đến từ nửa tiếng trước:
[Tối nay anh có cuộc họp đột xuất, em tự bắt xe từ sân bay về nhé. Cẩn thận.]
Còn bây giờ, ả ta đang ngồi trong phòng VIP, ôm khư khư một đứa nhóc cỡ ba tuổi. Cái vẻ dịu dàng này, trước nay tôi chưa từng được thấy, ít nhất là khi đối diện với tôi.
"Con yêu, gọi mẹ đi nào."
Giọng Kỳ Khả ngọt xớt, hết véo má lại hôn chụt chụt lên mặt đứa bé. Trên người còn diện chiếc váy đuôi cá bó sát, dáng vẻ yểu điệu thục nữ.
Ai mà ngờ được, một người phụ nữ mang đường nét nam tính như vậy lại có thể giả làm đàn ông trước mặt tôi suốt bảy năm trời. Bảy năm tình cảm, bảy năm vun đắp, hóa ra chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu đến thế.
"Kỳ Khả, Lạc Tình sắp đến chưa đấy? Sao cậu còn chưa đi thay đồ đi?" Một người bạn của ả ta lên tiếng.
"Từ từ, máy bay cô ta vừa hạ cánh thôi." Kỳ Khả nhún vai, chẳng mấy để tâm. Đến khi nhớ ra gì đó, ả ta lại tiếp tục ngọt ngào: "Hôm nay gọi mọi người đến đây chủ yếu là để bàn chuyện sinh nhật của Hân Hân vào tháng tới ấy mà."
"Cậu định bao giờ nói thật với Lạc Tình?" Một gã đàn ông khác đột ngột hỏi, giọng điệu đầy chế giễu: "Chẳng phải tháng sau hai người cưới rồi hay sao?"
Cả phòng karaoke bỗng rộ lên một tràng cười lớn.
Bụng tôi quặn thắt từng cơn, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng bám vào tường để giữ thăng bằng.
Kỳ Khả lắc đầu, giọng điệu lạnh tanh: "Chuyện này mọi người phải kín miệng vào đấy. Nếu Lạc Tình mà biết tao là phụ nữ, lại còn đã kết hôn và có con nữa, không biết cô ta sẽ làm ra cái trò gì đâu." Giọng ả ta hờ hững: "Cô ta theo đuổi tao những năm năm, yêu tao đến điên cuồng, chắc chắn sẽ không chấp nhận được sự thật này đâu."
"Chẳng phải mày chỉ nhắm đến gia sản nhà cô ta thôi à? Chị cô ta c.h.ế.t rồi thì chỉ còn cách đó thôi." Gã đàn ông đeo kính nháy mắt đầy ẩn ý.
Kỳ Khả nhíu mày: "Lúc Lạc Nguyệt chết, tao thật sự không ngờ chị ta lại còn một đứa em gái. Cũng may Lạc Tình là đứa cuồng yêu, dễ lừa như thế. Cứ đợi đến khi tao và cô ta đăng ký kết hôn rồi tính."
Tôi sững người, những ký ức năm xưa chợt ùa về.
Bảy năm về trước, vào một đêm mưa bão, chị gái tôi là Lạc Nguyệt cùng Kỳ Khả đi công tác. Trên đường trở về thì gặp phải sạt lở đất. Trong giây phút nguy hiểm, chị tôi đã đẩy Kỳ Khả ra khỏi xe, còn bản thân thì bị dòng lũ cuốn trôi. Đến khi đội cứu hộ tìm được chị, chị đã tắt thở từ lâu rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi vẫn luôn cho rằng đây chỉ là một tai nạn.
Không ngờ, tất cả lại là một âm mưu nhằm vào gia sản nhà tôi.
Vào ngày tang lễ, tôi lần đầu tiên gặp Kỳ Khả. Ả ta xuất hiện trước cửa nhà tôi, mặc bộ vest chỉnh tề, mắt sưng húp vì khóc, tay ôm một bó cúc trắng:
"Em là em gái của Lạc Nguyệt, Lạc Tình đúng không? Trước khi mất, chị Lạc Nguyệt đã dặn dò tôi phải bảo vệ em thật tốt."
Ả ta quỳ trước linh cữu của chị, giọng nghẹn ngào: "Chị Lạc Nguyệt yên tâm, em hứa sẽ đối xử tốt với Lạc Tình cả đời."
Kể từ ngày đó, cuộc sống của tôi tràn ngập hình bóng của Kỳ Khả. Sáng nào ả ta cũng mang bữa sáng đến, chiều đón tôi tan làm, cuối tuần lại đưa tôi đi dạo phố.
Ban đầu, tôi vẫn còn chìm trong nỗi đau mất chị nên chỉ tiếp nhận sự quan tâm của ả ta một cách máy móc. Nhưng dần dần, tôi bắt đầu dựa dẫm vào ả ta, tim tôi cũng bắt đầu xao xuyến mỗi khi nhìn thấy nụ cười của ả ta.
Trong suốt năm năm đó, mối quan hệ của chúng tôi dần dần thay đổi. Đến tận hai năm trước, tôi mới gom hết dũng khí để bày tỏ tình cảm của mình.
Kỳ Khả thở phào một tiếng rồi mỉm cười: "Thật tốt quá, hóa ra không phải là anh đang yêu đơn phương." Ả ta cúi xuống hôn tôi rồi nói: "Tiểu Tình, từ nay về sau, em sẽ là tất cả của anh."
Tháng Ba năm ngoái, ả ta bao trọn một nhà hàng trên tầng thượng, quỳ một gối xuống, lấy ra chiếc nhẫn kim cương rồi cầu hôn tôi: "Lạc Tình, anh yêu em. Em làm vợ anh nhé? Đây là lời hứa của anh với chị Lạc Nguyệt, cũng là hạnh phúc lớn nhất của anh."
Thì ra, tất cả chỉ là dối trá, chỉ là những lời ngon ngọt sáo rỗng.
2
Cuộc trò chuyện trong phòng karaoke vẫn tiếp diễn.
"Cậu cũng tài thật đấy, yêu nhau những hai năm trời mà vẫn không bị lộ chuyện là gái. Làm thế nào mà cậu làm được vậy?"
Kỳ Khả cười khẩy một tiếng: "Thì tìm người đóng thế chứ sao nữa. Mỗi khi cô ta có nhu cầu, tao sẽ chuốc say cô ta rồi thuê trai đến phục vụ. Trước khi cô ta tỉnh lại thì tao lại bò lên giường. Tao còn tốt bụng thuê hẳn mấy thằng to khỏe để cô ta được thoải mái đấy."
Tôi vội vàng bịt miệng lại, cố gắng kìm nén để không bật ra tiếng thét.
Kỳ Khả, ả ta có ý gì? Những tháng ngày ân ái mặn nồng... hóa ra đều là do ả ta sắp đặt!
Trái tim tôi như vỡ vụn thành từng mảnh.
"Vậy cậu định đá cô ta như thế nào?"
"Vội gì chứ." Kỳ Khả lạnh lùng đáp: "Đợi đến khi tao lấy được gia sản nhà họ Lạc, vào ngày cưới, tao sẽ cho cô ta bẽ mặt trước mặt tất cả mọi người. Tao sẽ cho cô ta một 'món quà bất ngờ' nhớ đời, khiến cô ta không bao giờ dám bén mảng đến gần tao nữa. Tao vốn dĩ không thích đồng tính, lại còn có chồng có con rồi, sao có thể để một con đàn bà bám lấy được. Huống hồ cô ta lại còn là một con đàn bà không biết đã qua tay bao nhiêu thằng, chắc là dơ bẩn lắm. Mỗi lần cô ta chạm vào tao, tao đều cảm thấy ghê tởm."
Toàn thân tôi run rẩy dữ dội, đến nỗi không thể cầm chắc điện thoại được nữa. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, phát ra một tiếng "cạch".
Tiếng cười nói trong phòng karaoke bỗng im bặt.
"Ai ở ngoài đó?" Kỳ Khả hỏi.