Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

Tan họp bước ra khỏi công ty thì trời đã tối hẳn.

Trợ lý đưa tôi lên xe, còn để một cái bánh kem ở ghế phụ: “Tổng giám đốc Tần, bánh sinh nhật chị bảo tôi mua đây.”

Tôi vừa gọi điện cho bạn thân vừa khẽ gật đầu đáp lại.

Cô bạn đầu dây bên kia trêu tôi: “Không phải cậu ghét đồ ngọt à?”

Tôi khẽ cong môi: “Ở nhà có đứa nhỏ thích ăn.”

“Ối dào, Tần Niên, lần trước nghe lão Trần nói cậu bao nuôi một cậu sinh viên tớ còn không tin, không ngờ là thật đấy hả?”

Cô ấy lập tức hóng hớt: “Thật hả? Hồng hài nhi này có gì đặc biệt mà cậu thích thế?”

Tôi bật cười: “Muốn biết à? Tự kiếm một đứa mà nuôi. Cúp máy đây, tớ phải lái xe rồi.”

Về đến nhà, phòng khách vẫn tối om.

Tôi vừa định với tay bật đèn thì phía sau đã có một cơ thể ấm nóng dán lên.

Hơi sững người một chút, rồi tôi ngửi thấy mùi sữa tắm quen thuộc.

“Sao không bật đèn?”

Không ai trả lời tôi.

Chiếc bánh trong tay nhanh chóng rơi xuống đất. Hứa Hạc ép tôi sát vào tường, từng nụ hôn dồn dập rơi xuống.

Hôm nay cậu ấy có vẻ đặc biệt quấn người.

“Chị.” Hứa Hạc vừa gọi tôi vừa chậm rãi cởi khuy áo tôi, giọng lười biếng: “Qua nửa đêm rồi, hôm nay là sinh nhật em.”

Tôi bị kiểu dây dưa này của cậu làm cho hơi phát cáu.

“Chị mua bánh cho em rồi.”

“Không muốn ăn bánh.”

Tôi đưa tay xoa lên gáy cậu ấy, nhẹ nhàng vuốt ve như đang xoa đầu một chú chó con: “Vậy em muốn ăn gì?”

Đối với Hứa Hạc, tôi luôn có thêm vài phần kiên nhẫn.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, tôi không nhìn rõ mặt cậu ấy, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng kia đang dán lên người tôi, như muốn thiêu cháy từng tấc da thịt.

Cậu xoay người bế bổng tôi lên, cả thế giới đảo lộn trong chớp mắt.

Tôi rơi xuống chiếc giường mềm mại, bị cậu ấy nhốt trong vòng tay.

“Chị, em thích chị nhiều lắm.”

Hứa Hạc chưa từng keo kiệt với mấy lời tình cảm thổ lộ trực tiếp thế này.

Nhưng tôi lại luôn không khống chế được mà rung động.

Chỉ là, chẳng bao lâu sau cũng không nghĩ được gì nữa.

Dù ngày thường rất ngoan, nhưng trên giường, Hứa Hạc hứa hạc như một con người khác.

...

Hứa Hạc là sinh viên đại học mà tôi bao nuôi.

Lần đầu gặp cậu ấy là ở sau cửa sau một quán bar, tôi đang gọi điện, còn cậu thì bị người ta đánh.

Có lẽ là vì dáng vẻ ôm đầu chịu trận lúc đó quá đáng thương nên tôi ra tay giúp.

Đợi cậu bước ra ánh sáng, tôi mới phát hiện đây là một cậu trai có khuôn mặt và vóc dáng xuất sắc.

Tôi thừa nhận, lúc đó bị sắc đẹp quyến rũ.

Cũng tự biết mình chẳng phải người tốt gì.

Thế là ma xui quỷ khiến mở miệng hỏi: “Muốn theo chị không?”

Cậu trai ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lóe sáng, như một chú chó nhỏ lạc chủ, đáng thương đến nao lòng: “Em nợ tiền.”

“Nợ bao nhiêu?”

“Mười vạn.”

Tôi cười cười, mười vạn, cái túi hay đồng hồ tôi hay đeo còn đắt hơn thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thế là tôi hỏi lại: “Chị giúp em trả nợ, em sẽ theo chị?”

“Vâng.”

Nói chuyện rất ngoan, rất dễ dụ.

Cũng rất dễ thỏa mãn.

Ban đầu, tôi tưởng Hứa Hạc là kiểu cún con có chút hoang dã, ai ngờ tiếp xúc mới biết, cậu ngoan hơn tôi tưởng nhiều.

Sáng sớm tôi dậy, Hứa Hạc chuẩn bị bữa sáng tình yêu.

Lén học mấy chiêu massage, để tôi được thư giãn sau giờ làm.

Cậu ấy hợp gu tôi đến nỗi khiến tôi quên luôn việc sai người điều tra lai lịch cậu rốt cuộc sạch hay không...

Sáng hôm sau, tôi mới thấy trên mặt Hứa Hạc có vài vết bầm tím rõ ràng.

Tôi nhíu mày: “Sao thế này?”

Hứa Hạc: “Em lỡ trượt chân té.”

Tôi bắt đầu nghi ngờ: “Thật không? Có phải bị bắt nạt ở trường không?”

“Không có đâu.” Cậu ấy vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi. Có lẽ vừa ngủ dậy nên giọng còn khàn khàn: “Thật là em tự ngã.”

Cậu ấy đã nói vậy, tôi cũng không hỏi thêm nữa.

Hôm nay là cuối tuần, công ty không có việc gì, tôi vốn định ở nhà cùng cậu đón sinh nhật thật đàng hoàng.

Ai ngờ vừa ăn sáng xong thì có cuộc gọi đến.

Tôi nhìn tên người gọi rồi bắt máy.

“Chị ơi! Cứu mạng em với!”

Ngắt máy xong, tôi thấy Hứa Hạc vừa rửa bát xong, mặc tạp dề bước ra từ bếp.

“Cục cưng, hôm nay chị có chút việc phải ra ngoài một lát.”

Không biết có phải ảo giác không, nghe tôi nói xong, hình như cậu ấy thầm thở phào?

Cậu cười cười, hai lúm đồng tiền hiện ra, nhìn ngoan ngoãn vô cùng.

“Không sao đâu chị, vừa hay bạn em cũng rủ ra ngoài chơi.”

“Vậy được rồi, chị chuyển ít tiền cho em, hôm nay đi chơi vui vẻ nhé.”

Tôi bước tới, nâng cằm Hứa Hạc lên rồi hôn một cái.

Đến khi tôi thay đồ xong bước ra, cậu ấy cũng đã thay quần áo, có vẻ đợi tôi đi là ra ngoài chơi luôn.

Dù gì cũng còn trẻ, thích chơi cũng bình thường.

Tài xế đưa tôi đến cổng trường Trung học Trần An thì em họ Tần Diên chạy vội tới: “Chị ơi! Chị cứu em một mạng, từ nay chị là chị ruột em luôn!”

“Không thèm.” Tôi tháo kính râm, trừng mắt lườm nó một cái: “Nói đi, có chuyện gì?”

Tần Diên là con trai thứ hai của chú tôi, năm nay học lớp 11, là điển hình của con ông cháu cha.

Học hành bình thường, ăn chơi nhảy múa không thiếu gì.

Bình thường tôi dọn hậu quả cho nó cũng không ít.

Nó cúi đầu, lẩm bẩm: “Đánh nhau với người ta...”

Tôi biết ngay mà...

Nó vừa kéo tôi về phía văn phòng giáo vụ vừa phẫn nộ kể tội đối phương.

“Chị không biết đâu, cái thằng đó y như côn đồ! Nghe nói là đại ca trường em, hút thuốc, uống rượu, đánh người, bắt nạt gì cũng làm. Em thấy ngứa mắt lâu rồi, hôm qua gặp ngoài trường không nhịn được nên...”

Tôi xoa xoa thái dương, thuận miệng hỏi:

“Bao nhiêu người?”

“Bốn.”

“Bên kia thì sao?”

“…Một.”

Tôi khựng chân lại, quay đầu trừng mắt nhìn Tần Diên:

“Bốn đánh một mà còn thua, lại còn để người ta đánh gãy xương một đứa, em còn mặt mũi gọi chị tới đây à?”