Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Diên cúi đầu, im như thóc.
Nhìn bộ dạng ủ rũ đó, tôi lại hơi mềm lòng.
Ba mẹ Tần Diên quanh năm bôn ba làm ăn, từ nhỏ em ấy đã ở nhà tôi nhờ nuôi. Từ bé đã thích bám theo tôi, suốt ngày chị ơi chị à.
Tôi vẫn luôn xem em ấy như em ruột mình.
Liếc thấy những vết thương rõ rành rành trên mặt em ấy, trong lòng tôi có hơi khó chịu.
Người nhà họ Tần chúng tôi cũng không phải ai muốn bắt nạt là được.
Tới văn phòng, tôi vẫn chưa thấy cái tên "đầu gấu trường học" truyền thuyết kia đâu.
Thầy giám thị bụng bự chủ động bắt chuyện, giọng điệu nịnh nọt:
“Cô Tần yên tâm, chuyện này tôi đã nắm sơ qua rồi. Tần Diên đúng là hơi bốc đồng, nhưng cũng không thể đổ hết trách nhiệm cho em ấy được. Tôi nhất định sẽ xử lý công bằng…”
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, vậy mà bên kia vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Sự kiên nhẫn cuối cùng của tôi cũng cạn sạch.
Bình thường tôi đi ăn uống, họp hành với bao nhiêu ông lớn, cũng chưa từng có ai dám để tôi chờ thế này.
Tôi đứng dậy, giọng không vui:
“Tôi còn có việc, không rảnh lãng phí thời gian ở đây—”
Chưa kịp nói hết câu, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân.
Tần Diên lập tức gào lên một tiếng quái đản:
“Mày còn dám tới hả?!”
Người kia cười khẽ, lười biếng:
“Ngay cả thằng thua cuộc như mày còn dám tới, thì tao có gì mà không dám?”
…Giọng điệu vừa kiêu ngạo vừa đáng ăn đòn, lại quen thuộc đến lạ.
Tôi khựng lại, cau mày quay đầu nhìn sang.
Rồi liền bắt gặp ánh mắt của người đang đứng ở cửa văn phòng, vẻ mặt rõ ràng mất kiên nhẫn.
Hứa Hạc nói đến nửa câu thì im bặt.
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, trong mắt vụt qua chút bối rối không kịp giấu.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ấy.
Bị ánh mắt tôi nhìn đến, Hứa Hạc vốn đang dựa nghiêng vào khung cửa trông lười biếng bất cần, bỗng khựng lại rồi từ từ đứng thẳng người.
Cậu ấy cúi đầu, giọng nói vừa thấp vừa nhẹ, mang theo vẻ chột dạ:
“Chị…”
“Đệch!”
Tần Diên lập tức nhảy dựng:
“Cậu còn bày đặt giả vờ?! Chị ơi chị đừng tin nó, bình thường nó không như vậy đâu!”
“Ồ?” Tôi hờ hững đáp:
“Vậy bình thường thế nào?”
“Nó ngông lắm, bây giờ đang giả bộ ngoan đấy!”
Tôi gật đầu:
“Hóa ra là đang diễn…”
Hứa Hạc vội vàng lên tiếng, khuôn mặt đáng thương nhìn tôi:
“Chị…”
“Mày kêu cái gì mà kêu?! Đây là chị tao!”
Tần Diên như con sư tử con bị chọc giận, chắn trước mặt tôi:
“Hứa Hạc, tao nói cho mày biết, chị tao bình thường thương tao nhất, mày c.h.ế.t chắc rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tao sẽ khiến mày bị đuổi học! Biến khỏi mắt tao luôn!”
Sắc mặt Hứa Hạc thoáng trầm xuống.
Tôi không để ý mấy lời sặc mùi thiếu niên nổi loạn đó, chỉ đưa tay đẩy Tần Diên ra, rồi bước thẳng tới chỗ Hứa Hạc.
Tiếng giày cao gót gõ trên nền gạch, từng bước vang lên rõ ràng.
Chỉ vài bước, tôi dừng lại trước mặt em ấy.
Kìm lại cơn đau đầu, tôi hỏi:
“Nói chị nghe, rốt cuộc em có đủ tuổi chưa?”
Hứa Hạc sững người một chút:
“Thành niên rồi.”
Tần Diên bên cạnh cười trên nỗi đau người khác:
“Thằng này học lại hai năm rồi, dĩ nhiên là thành niên. Không biết trong đầu chứa cái gì mà học lại hai năm vẫn thi không đỗ…”
Sắc mặt Hứa Hạc đỏ rồi lại tái lại, rõ ràng bị mấy câu của Tần Diên chọc tức, nhưng vì có tôi ở đây nên cố nhịn xuống.
Tôi quay đầu trừng Tần Diên một cái, sau đó mỉm cười nói với thầy giám thị bụng phệ:
“Chuyện này để bọn em tự giải quyết riêng là được rồi, làm phiền thầy quá.”
Thầy giám thị cũng nhìn ra có gì đó là lạ giữa chúng tôi, không nói gì thêm, dặn vài câu rồi vội đi xử lý chuyện khác.
Tần Diên bảo Hứa Hạc hút thuốc, uống rượu, bắt nạt bạn học, lúc trước tôi còn tin.
Bây giờ tận mắt nhìn thấy người thật rồi, tôi lại không tin nổi.
Nếu Hứa Hạc thực sự là loại người đó, vậy thì khả năng diễn xuất của em ấy quá đỉnh,
Đi casting vào Học viện Điện ảnh có khi tương lai xán lạn.
Trong phòng làm việc, Tần Diên và Hứa Hạc ngồi đối diện tôi.
Bị tôi truy hỏi mấy lần, cuối cùng Tần Diên cũng xì hơi:
“Chị, có thằng bạn em thích một cô gái lâu rồi. Ai ngờ tuần trước cô ấy lại tỏ tình với Hứa Hạc, còn bị từ chối. Em mới muốn thay bạn dạy dỗ thằng này một trận…”
Tôi im lặng vài giây, ánh mắt chuyển sang gương mặt Hứa Hạc.
Lúc sáng không nhìn kỹ, giờ thì thấy rõ.
Khóe miệng bị rách, gò má bầm tím, cằm có một vết rách nhỏ dán urgo.
Bị tôi nhìn, Hứa Hạc hơi căng thẳng, nhỏ giọng giải thích:
“Xin lỗi, nếu biết cậu ấy là em trai chị thì em sẽ không đánh nó.”
Tôi ngẩn ra, bị em ấy chọc cười.
“Là em trai tôi thì cậu có thể tùy tiện đánh người sao? Lý lẽ ở đâu vậy?”
Tôi quay sang nói:
“Tần Diên, xin lỗi.”
Tần Diên trông như vừa nuốt phải ruồi, mặt nhăn như bị táo bón, lề mề quay sang, lí nhí nói:
“Xin lỗi…”
Hứa Hạc khô khan đáp:
“Không sao.”
Đây là cảnh mấy bé tiểu học chơi đóng vai à...
Tần Diên ngồi không yên, dịch m.ô.n.g sang một bên, lôi điện thoại ra xem rồi đột ngột nhảy dựng lên:
“Chị! Bạn em gọi có việc gấp! Em đi trước nha! Cảm ơn chị!”
Chắc sợ tôi lại hỏi thêm gì nữa.
Cắm đầu cắm cổ chạy mất dạng.
Thế là căn phòng trống trơn chỉ còn tôi và Hứa Hạc.