Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3.
Tôi thật sự không ngờ, mẹ kế lại còn có một người con trai. Đã thế, anh ta còn lớn tuổi hơn tôi.
Chàng trai cao ráo, tuấn tú, tên là Tạ Tuấn Ý. Mẹ kế họ Khương, cậu ta họ Tạ? Vậy là mẹ kế với ba tôi đều là tái hôn? Trước kia bà cũng từng có chồng, rồi có con?
Trong khoảnh khắc, tôi bỗng thấy mình như bị phản bội. Ngay cả khi Tạ Tuấn Ý lo lắng hỏi tôi có chuyện gì, tôi cũng không trả lời được.
Tôi thật sự rất thích mẹ kế. Bà rất xinh đẹp. Lúc ba tôi đưa bà về nhà, tôi đã nghĩ thầm: một đóa hoa tươi sao lại cắm vào đống phân trâu thế này.
Lúc đó mẹ kế chỉ mới hơn bốn mươi, mà ba tôi thì còn tiền. Bàn trang điểm của mẹ kế lúc nào cũng đầy mỹ phẩm và đồ dưỡng da cao cấp.
Làn da của bà trắng mịn như hoa, nếu có người bảo bà chỉ mới đôi mươi, tôi cũng tin. Mẹ ruột tôi mất đã nhiều năm, nay đột nhiên có một đại mỹ nhân nguyện ý cùng chúng tôi làm thành một gia đình, tôi mừng như bắt được vàng, chỉ mong ba tôi nhanh chóng rước bà về làm vợ.
Lúc hai người đi đăng ký kết hôn, mẹ kế còn đích thân hứa với tôi, sau này sẽ xem tôi như con ruột, và… bà sẽ chỉ có mình tôi là con gái.
Vậy mà giờ đùng một cái, xuất hiện thêm một người con trai lớn hơn tôi, tim tôi khựng lại một nhịp, lạnh buốt.
“Sao thế hả Tạ Tuấn Ý, em gái mới đến mà đã bắt nạt nó rồi à?”
Mẹ kế từ trên lầu bước xuống, thấy mặt tôi không được vui liền kéo tôi lại gần. Tạ Tuấn Ý ra vẻ vô tội:
“Không có đâu ạ. Ông ngoại nói là để em thử cái máy bay mới…”
Mẹ kế hớn hở kéo tôi lên máy bay. Ngồi trên chiếc phi cơ to bự, tôi vẫn không vui lên nổi.
Mẹ kế sờ trán tôi, lo lắng hỏi:
“Có chuyện gì vậy con? Không thích à? Sao trông không vui thế?”
Tôi ấm ức ừ hừ:
“Không có gì…”
“Con đang giận mẹ đấy à?”
Mẹ kế hơi bất ngờ:
“Mẹ làm gì mà con nói mẹ lừa con?”
Tôi ấp úng:
“…Không phải mẹ nói chỉ có mình con là con gái sao…”
Mẹ kế sững người, rồi bất ngờ hét to một tiếng:
“Tạ Tuấn Ý! Con lại nói vớ vẩn gì với em gái rồi hả?!”
Tạ Tuấn Ý càng oan uổng, đôi mắt đẹp chớp chớp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]
“Không có mà dì, con chưa nói gì hết.”
“Dì?!”
Tôi tròn mắt kêu lên.
Mẹ kế gật đầu:
“Đúng rồi, nó là con của chị gái mẹ. Vậy nên con phải gọi nó là anh họ, hoặc là gọi anh cũng được.”
Thì ra là vậy… Tạ Tuấn Ý không phải con trai của mẹ kế, mà là cháu của bà!
Tôi lẩm bẩm:
“Con còn tưởng anh ấy là… con ruột của mẹ…”
Mẹ kế bật cười, vỗ nhẹ đầu tôi:
“Một mình nuôi con đã đủ mệt rồi, thêm một đứa nữa mẹ sống sao nổi?”
Tôi nghe xong thì vui vẻ hẳn, nằm dài trên ghế máy bay, tận hưởng cuộc sống đại tiểu thư giữa trời xanh mây trắng~
4.
Trước kia tôi hay nghe người ta nói, một khi có tiền thì con người ta sẽ dễ “đắc ý quên hình”. Còn tôi ấy à? Không chỉ đắc ý, mà còn tự tin đến mức… ngẩng đầu nhìn đời bằng nửa con mắt.
Đừng hỏi tại sao.
Mẹ kế tôi có tiền. Ông ngoại tôi càng có tiền. Tính sơ sơ thì… tôi cũng là người có tiền.
Ông ngoại đưa cho tôi một chiếc thẻ. Không nói trong đó có bao nhiêu, chỉ nhẹ nhàng bảo:
“Tiền tiêu vặt của cháu đấy.”
Mẹ kế thì chuẩn bị ra ngoài uống trà chiều với mấy bà chị em thân thiết, vừa vội vừa quay đầu dặn tôi:
“Ông con đã cho thì cứ nhận. Hết tiền thì nói mẹ.”
“À mà này, trong gara có nhiều xe lắm. Không muốn để tài xế đưa đi thì tự chọn một cái mà lái.”
Dặn xong thì mẹ kế đi luôn. Còn tôi thì lập tức phóng như bay ra gara.
Bên trong toàn là các mẫu xe đủ kiểu đủ loại, nhìn hoa cả mắt—siêu xe thể thao, SUV, cả xe đua…
Tuy tôi chẳng biết gì về xe cộ, nhưng vẫn đủ thông minh để nhận ra điểm chung của tất cả những chiếc xe đó: một chữ thôi—đắt!
Tôi vòng quanh một lượt, cuối cùng dừng lại trước một chiếc xe nhỏ xíu, kiểu dáng dễ thương hết biết. Cả xe giống như một quả trứng màu xám, nhìn vừa ngố vừa đáng yêu.
Chốt đơn.
Chính mày nhé—quả trứng biết chạy!