Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Trên đường lái xe, tôi liên tục thu hút sự chú ý của người đi đường. Hai bên xe cộ cứ như thể âm thầm nhường đường cho tôi, khiến tôi càng thêm… đắc ý. Và rồi, trong lúc mải kiêu ngạo, tôi lao đầu tông thẳng vào một chiếc xe đậu gần khu trung tâm thương mại SKP.
Tôi nghiến răng nhăn mặt bước xuống xe. Chủ xe kia vừa mở cửa bước xuống đã bắt đầu chửi:
“Đứa nào không có mắt đ.â.m vào xe ông? Cô biết cái xe này bao nhiêu tiền không, cô đền nổi không…?”
Nhưng rồi khi nhìn thấy chiếc xe tôi vừa lái, anh ta trố mắt, suýt rớt cả nhãn cầu:
“Cái gì… Cá hấp ớt cay?!”
Hả? Xe tôi tên là Cá hấp ớt cay à? Sao tên nghe lạ vậy.
Tôi cúi đầu nói xin lỗi:
“Xin lỗi anh, là tôi đ.â.m vào xe anh. Anh muốn đi bảo hiểm hay xử riêng cũng được, bao nhiêu tiền tôi cũng đền.”
“Đền? Cô đền nổi chắc? Cô có biết xe tôi là xe gì không? Lái một cái Cá hấp ớt cay mà cũng dám dạo quanh SKP, đúng là…”
Anh ta nghĩ mãi mà không nghĩ ra nổi từ gì để mắng tiếp, mặt đỏ bừng bừng.
Tôi tốt bụng nhắc nhỏ:
“Ngốc nghếch?”
“Đúng! Ngốc nghếch đến cực điểm!”
Tôi lại thêm:
“Mù quáng?”
“Mù quáng tột độ!”
Tôi:
“Đồ đần?”
“Đồ đần đế… Ê!”
Anh chàng cao to giậm chân đầy tức tối:
“Cô đang chơi tôi đấy à?!”
Tôi nhìn anh ta từ đầu đến chân, trong đầu thầm nghĩ: trông anh giống kiểu “soái ca có tiền nhưng đầu óc hơi ngốc”.
Tôi giả vờ nghiêm túc, gật đầu nói:
“Đợi tôi gọi cuộc điện thoại đã.”
Anh soái ngốc kia lập tức cảnh giác, nhìn tôi đầy đề phòng:
“Cô tính gọi người à? Tôi nói trước, gọi người đến cũng vô ích!”
Tôi biết mà. Nhưng… tôi có siêu năng lực.
Năng lực tiêu tiền.
6.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]
Việc đầu tiên tôi làm là gọi cho mẹ kế, báo với bà là tôi vừa gây tai nạn.
Bên kia điện thoại có tiếng lạo xạo mơ hồ, hình như là tiếng nước chảy? Trà chiều của các quý bà còn có cả… hoạt động giải trí dưới nước à?
Nghe tôi nói bị tai nạn, giọng mẹ kế lập tức tăng âm lượng gấp trăm lần:
“Tai nạn?! Con đang ở đâu?! Có bị thương không?! Nghiêm trọng không?!”
Tôi vội vàng đáp:
“Con không sao, xe có chuyện thôi ạ.”
“Con đ.â.m hỏng xe hả?”
Tôi lúng túng gãi đầu:
“Là con đ.â.m hỏng xe người ta. Cái tượng nhỏ phía trước mui xe cũng bị vỡ mất rồi… Mẹ đợi chút, con quay video gửi mẹ xem.”
Tôi cầm điện thoại quay lia lịa cái xe “nạn nhân”, gửi qua cho mẹ kế.
Sau khi xem xong, bà chỉ gửi lại đúng hai chữ:
“Trâu bò.”
Sau đó là một tin nhắn khác:
“Con chọn đúng cái xe đắt nhất gara để đi đ.â.m người ta. Gọi là tượng nhỏ? Đó là tượng vàng trên đầu xe Rolls-Royce đấy con yêu!”
…Rolls-Royce á?
Một cái xe khoe mẽ và xấu lạ như vậy mà là Rolls-Royce?
Chân tôi mềm nhũn, tay run lẩy bẩy nhắn lại:
“Mẹ bán con đi lấy tiền bồi thường được không?”
Mẹ kế chắc đang bận, hồi lâu chưa thấy trả lời.
Tên đàn ông ngốc kia thì cứ như hồn ma đứng đó nhìn tôi chằm chằm. Tôi thấy không ổn, chủ động hỏi xin danh thiếp.
“Trương Trí Huệ.”
…Cái tên nghe có vẻ thông minh. Nhưng người thì… không được thông minh lắm.
Trương Trí Huệ bỗng dưng ngồi phịch xuống đất, ngẩng đầu nhìn tôi:
“Cô gọi người nhà tới đây đi, thương lượng cách bồi thường, tôi muốn có lời giải thích!”
Tôi cười gượng:
“Đền! Nhất định sẽ đền!”
Khi tôi bắt đầu có cảm giác muốn độn thổ, thì cuối cùng mẹ kế cũng nhắn lại:
“Mẹ bảo anh con qua rồi.”
Và rồi, như một vị thần giáng thế, anh ấy xuất hiện từ phía xa. Chiếc mô tô đen trắng rẽ gió lướt đến như một đường kiếm ánh sáng. Anh gỡ mũ bảo hiểm xuống—
Không... Không gỡ được.