Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xem ra anh ta đã khôi phục trí nhớ rồi.” Chu Ngôn Tự nhìn theo ánh mắt tôi, giọng điệu có vài phần thấu hiểu, “Như vậy cũng tốt, cô không cần lo lắng nữa rồi.”
Tôi siết chặt quai túi, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Đúng vậy, như vậy là tốt nhất. Thiệu Văn trở về bên “Bạch nguyệt quang” của anh ta, tôi cầm đơn ly hôn cao chạy xa bay, “ai cũng vui vẻ”.
“Cô Thẩm?” Chu Ngôn Tự nhẹ nhàng chạm vào cánh tay tôi, “Xe cô đến rồi.”
Tôi như tỉnh mộng, vội vàng chào tạm biệt rồi chui vào taxi. Trong gương chiếu hậu, Chu Ngôn Tự đứng tại chỗ nhìn tôi rời đi.
Điện thoại đột nhiên rung lên, là tin nhắn của Thiệu Văn: “Ngày mai mười giờ sáng, đến văn phòng tôi một chuyến.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn này rất lâu, cuối cùng chỉ trả lời một chữ “Được”.
Ngày hôm sau, tôi trang điểm kỹ càng, đi giày cao gót bước vào tòa nhà Tập đoàn Thiệu Thị.
Mở cửa văn phòng, Thiệu Văn đang đứng trước cửa sổ sát đất, dáng người cao lớn thẳng tắp như cây tùng. Nghe thấy động tĩnh, anh ta quay người lại.
“Ngồi đi.” Anh ta chỉ vào ghế sofa.
Ánh mắt anh ta rực cháy, nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi cảnh giác đứng tại chỗ: “Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Trợ lý đặc biệt đưa cho tôi một cốc nước.
Tôi có chút căng thẳng, uống hết cả cốc.
Chẳng lẽ anh ta thật sự đã hồi phục trí nhớ rồi sao?
Muốn tìm tôi để thanh toán số tài sản tôi đã chuyển đi trong năm qua.
Tôi cũng không chuyển nhiều lắm, chỉ là bán mấy chiếc đồng hồ Patek Philippe anh ta không dùng, mấy chiếc trâm cài, với mấy cái túi xách, quần áo, giày dép, ô tô không dùng đến thôi.
Là luật sư nói đó đều là tài sản chung của chúng tôi, tôi mới làm vậy thôi.
Càng nghĩ càng chóng mặt.
Hình như còn bán cả một căn biệt thự lưng chừng núi của anh ta nữa.
Vậy mà phí thanh xuân một năm của tôi còn chưa tính, tôi đẹp thế này, ít nhất cũng phải đáng giá một mục tiêu nhỏ chứ.
Cái này so với số tài sản tôi đã chuyển đi thì chênh lệch quá nhiều.
Càng nghĩ càng chóng mặt.
Khuôn mặt Thiệu Văn từ từ mờ đi trước mắt tôi, cánh tay tôi mềm nhũn, chiếc cốc nước suýt rơi xuống đất thì bị Thiệu Văn đỡ lấy.
Anh ta đỡ lấy eo tôi, trong mắt có một khao khát bệnh hoạn.
Tôi hiểu ra rồi.
Chồng cũ, anh ta bỏ thuốc tôi!
Tôi muốn mở miệng cầu cứu, nhưng không thể phát ra một tiếng nào.
13
Đến khi tôi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình bị nhốt trong một căn phòng tối tăm. Cổ tay và mắt cá chân đều bị quấn bằng dây da mềm mại, chỉ cần cử động nhẹ là phát ra tiếng kim loại va chạm.
Cánh cửa phòng được đẩy ra, Thiệu Văn ngược sáng bước vào, trong tay cầm một cốc nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tỉnh rồi?” Anh ta ngồi xổm xuống, ngón tay vuốt ve đôi môi khô khốc của tôi, “Có muốn uống nước không?”
Tôi quay mặt đi, giọng khàn khàn: “Thiệu Văn, anh điên rồi sao?”
“Có lẽ vậy.” Anh ta khẽ cười, đột nhiên bóp cằm tôi buộc tôi phải nhìn thẳng vào anh ta, “Nhìn thấy cô và Chu Ngôn Tự ở bên nhau, tôi đã phát điên rồi.”
Ánh mắt anh ta khiến tôi sởn gai ốc – trong đó cuộn trào ham muốn chiếm hữu bệnh hoạn, khác hẳn với Thiệu Tổng cấm dục kiềm chế thường ngày.
“Bọn họ đều chống đối tôi, ngay cả cô cũng vậy.”
Trông anh ta thật đáng thương, cứ như Thiệu Văn tài hoa ngút trời kia không phải là anh ta.
Bây giờ anh ta giống như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi yêu quý, chỉ có điều anh ta không khóc lóc om sòm.
Nhưng đôi mắt anh ta nhìn tôi, rất sáng.
“Tuy nhiên, sau hôm nay, cô sẽ không gặp lại Chu Ngôn Tự nữa. Cô thích Chu Ngôn Tự đúng không, Thẩm Tri Vi. Không sao cả, tôi không bận tâm. Cô ‘mắt nhìn người không tốt’ luôn mà, lần này tôi cũng tha thứ cho cô.” Anh ta nói những lời khó hiểu như vậy.
Bàn tay tôi đang giãy giụa dừng lại.
Tôi không khỏi suy nghĩ, rốt cuộc là bước nào đã sai?
Tôi nói: “Thiệu Văn, tôi nhắc lại một lần nữa, tôi và Chu Ngôn Tự không có bất cứ quan hệ gì.”
Anh ta đứng dậy, nhìn tôi.
“Qua ngày hôm nay, là không có bất kỳ quan hệ gì nữa.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thấy anh ta sắp ra ngoài, tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Hét lớn: “Thiệu Văn, Thiệu Văn! Anh thả tôi ra đi, anh muốn gì tôi cũng đồng ý được không?”
Anh ta vẫn bước ra ngoài, vẻ mặt kiên quyết.
Thiệu Văn và Chu Ngôn Tự có ân oán gì?
Tôi bình tĩnh lại để suy nghĩ.
Bị trói thế này, căn bản không thể suy nghĩ được gì cả.
Nghe thấy Thiệu Văn nói ở bên ngoài: “Canh chừng người đó cho kỹ.”
“Văn ca, bên trong là ai vậy?” Một giọng nam vang lên.
Cách mấy giây.
Nghe thấy Thiệu Văn nói: “Nói ra có thể cậu không tin, ngay từ lần đầu gặp cô ấy, tôi đã có phản ứng rồi.
--- Chương 6 ---
”
…
14
Tiểu Béo Gia khi bước vào, nhìn thấy tôi bị nhốt.
Hoảng hồn.
“Không phải, chị dâu! Chị và Văn ca đang chơi trò SM gì vậy?”