Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người này cũng không được bình thường cho lắm.
“Mau mau mau, cởi trói cho tôi. Thiệu Văn hình như sắp đi g.i.ế.c người rồi.”
Anh ta do dự một lúc, rồi cũng cởi trói cho tôi.
Tôi sải bước về phía cửa, vừa đi vừa hỏi Tiểu Béo Gia.
“Vậy rốt cuộc Thiệu Văn và Chu Ngôn Tự có ân oán gì?”
Tiểu Béo Gia thấy tình hình khẩn cấp, cũng chẳng bận tâm những chuyện khác nữa.
“Đây vốn là bí mật của gia tộc Thiệu, không nên để tôi nói ra. Gia tộc Thiệu có một đứa con riêng và một đứa con gái riêng. Chỉ có Thiệu Văn được Thiệu lão gia công nhận là người thừa kế.
Nhưng thực ra Thiệu Văn bị đẩy ra ngoài tiền tuyến, một mình kiếm tiền, cả nhà hưởng.”
“Tôi đã bảo anh ta sớm muộn gì cũng có chuyện mà, anh xem, không phải bị tai nạn xe hơi mất trí nhớ rồi sao? Chu Ngôn Tự chặn chúng tôi lại, không cho chúng tôi gặp Văn ca. Tôi đã biết có gì đó không ổn, hóa ra Chu Ngôn Tự muốn lung lay vị trí của Văn ca trong Tập đoàn Thiệu Thị.”
Tôi vừa cài dây an toàn, tay run không ngừng.
Hóa ra Chu Ngôn Tự và Thiệu Văn là anh em cùng cha khác mẹ.
Hèn chi, Chu Ngôn Tự lại gần tôi sau khi Thiệu Văn mất trí nhớ, anh ta muốn mê hoặc Thiệu Văn, anh ta muốn đàm phán với Thiệu Văn.
“Lái xe, đến Tập đoàn Thiệu Thị.”
Tiểu Béo Gia vừa lái xe vừa nói.
“Chị dâu, sau khi mất trí nhớ chúng tôi đều không gặp được anh ấy. Gần đây xem tin tức tài chính mới biết có nhiều người ép anh ấy từ chức như vậy.”
Chiếc xe lao nhanh trên đường đến Tập đoàn Thiệu Thị, tim tôi đập nhanh đến mức gần như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.
Tiểu Béo Gia tiếp tục giải thích cho tôi:
“Chu Ngôn Tự vẫn luôn muốn thay thế vị trí của Văn ca, vụ tai nạn xe hơi và việc mất trí nhớ lần này là cơ hội tốt nhất của anh ta. Anh ta cố ý tiếp cận chị, chính là muốn lợi dụng chị để kích thích Văn ca…”
“Anh ta bây giờ rất nguy hiểm,” Giọng Tiểu Béo Gia trở nên nặng nề, “Tôi nghe Văn ca lúc đi nói muốn triệu tập hội đồng quản trị, Văn ca sẽ không ra tay tại hội đồng quản trị chứ?”
Sau khi xuống xe, bước chân tôi khựng lại.
Tôi đang làm gì vậy? Sao tôi lại theo bản năng muốn bảo vệ Thiệu Văn?
Đây là cuộc chiến thương trường giữa gia đình họ.
Bây giờ tôi chỉ cần gửi đơn ly hôn là chẳng còn liên quan gì đến họ nữa.
Tiểu Béo Gia giục tôi bên cạnh: “Chị dâu?”
Tôi dừng bước.
Cảm thấy hơi mệt, rồi nói: “Thiệu Văn anh ta tự mình sẽ giải quyết thôi.
“Điều tôi có thể làm là tránh xa anh ta, tránh xa cuộc tranh đấu này thôi.”
Tiểu Béo Gia giữ tôi lại: “Chị dâu, Văn ca anh ấy đúng là có chút cực đoan. Nhưng, anh ấy cũng thật sự sợ mất chị. Một năm nay kiếm tiền không cần mạng sống, anh ấy nói trong nhà có một con hamster, thích tích trữ đồ đạc. Anh ấy nói anh ấy phải kiếm thật nhiều tiền để nuôi hamster.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiểu Béo Gia nhìn tôi.
Tôi định phản bác, hamster ở đâu ra? Đột nhiên nhớ ra mảnh giấy của Thiệu Văn.
Mặc kệ đi.
Lúc đó anh ta đã hồi phục trí nhớ rồi sao?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Còn muốn nhốt tôi nữa?
Suy nghĩ một lát, tôi giận đùng đùng đi đến tòa nhà Thiệu Thị, hạ quyết tâm, Thiệu Văn trói tôi một lần, tôi phải trói lại anh ta một lần.
Nếu anh ta không thành thật trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ tát anh ta.
15
Khi tôi bước vào tòa nhà Thiệu Thị, phát hiện bên trên không có một ai.
Lông mày tôi giật giật, luôn cảm thấy không ổn.
“Chị dâu, nhà chị cháy rồi.”
Tiểu Béo Gia đưa điện thoại cho tôi, kinh hoàng nhìn tôi.
Phóng viên đang phát sóng trực tiếp, trong màn hình lửa càng ngày càng lớn.
Thậm chí còn lan rộng ra toàn bộ trang viên.
Tôi và Tiểu Béo Gia nhìn nhau, đều vô cùng sợ hãi.
Nếu chúng tôi đi chậm một bước, không bị cháy chết, thì cũng đã bị ngạt thở c.h.ế.t rồi.
Trong màn hình trực tiếp, ngọn lửa lan ra từ tầng hầm, cột nước cứu hỏa va chạm với ngọn lửa bốc lên làn khói trắng kỳ dị, những giọt nước chưa kịp rơi xuống đã hóa thành hơi nước.
Ngay cả hình ảnh trực tiếp cũng bị khói làm mờ, rất khó nhìn rõ.
“Nhanh lên, gọi điện cho Thiệu Văn.”
Không ai bắt máy cả.
Tôi và Tiểu Béo Gia điên cuồng chạy về nhà.
Xe bị xe cứu hỏa chặn lại, không thể vào được.
Chưa đến cửa, đã thấy cảnh sát khống chế Chu Ngôn Tự.
Chu Ngôn Tự cười lớn hướng vào trong: “Thiệu Văn, Thẩm Tri Vi đang ở trong tầng hầm, anh yêu cô ta đến thế, mau đi cứu cô ta đi ha ha ha ha.
Cô ta khóc thảm thiết lắm, đáng thương lắm!”
Tôi đi thẳng tới.
Dùng sức giáng cho Chu Ngôn Tự một bạt tai.
Chu Ngôn Tự bị tôi đánh đến lệch mặt, khóe miệng rỉ máu. Anh ta từ từ quay lại, ánh mắt u ám: “Hóa ra cô không ở trong đó, thật khiến tôi thất vọng.”
Tôi lạnh lùng nói: “Là anh phóng hỏa.”