Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Phòng bao im lặng vài giây, có người khẽ kêu lên: "Trời ơi, giọng của người đó hay quá."

 

Người đó vừa dứt lời đã bị người bên cạnh huých khuỷu tay.

 

Lâm Yên lại ngẩng đầu nhìn tôi: "Giọng này nghe quen quá."

 

Lời này vừa nói ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ấy, cả tôi cũng vậy. Lâm Yên cười một tiếng đầy khó tin: "Người gọi điện cho cậu, không lẽ là Đại thiếu gia nhà họ Long đó à?"

 

Không khí trở nên lúng túng, Chương Phùng Niên cũng nhíu mày.

 

Long Chiểu nghe thấy, từ đầu dây bên kia lười nhác trả lời: "Là tôi."

 

"..."

 

"Má ơi, là Long thị mà tôi đang nghĩ đến sao..." Có người thì thầm.

 

Tôi thì vẫn bình tĩnh báo địa chỉ, sau đó cúp điện thoại.

 

Chương Phùng Niên nhìn tôi, giọng hơi cao lên, rõ ràng không tin: "Em kết hôn rồi à?"

 

"Đúng vậy." Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, vừa trả lời vừa dựa vào sự thành thạo với giao diện trò chuyện, ngón tay nhanh chóng gửi một bao lì xì cho người bên kia dưới gầm bàn.

 

Sau đó tôi nâng ly rượu, nhấp một ngụm rồi cười: "Chồng tôi đến đón tôi rồi, vậy tôi không làm mất hứng của mọi người nữa, xin phép đi trước."

 

Nhưng khi tôi đứng dậy thì lại bị Chương Phùng Niên gọi lại, tôi quay đầu, lúc này gương mặt tuấn tú của anh ta hơi u ám, anh ta cười khẩy một tiếng: "Kết hôn sớm quá dễ hối hận, không phải em từng nói như vậy sao?"

 

Rõ ràng là anh ta hơi mất kiểm soát, nhưng Lâm Yên đã khoác tay anh ta, ghé vào tai anh ta nói vài câu.

 

Tôi không để bụng, chỉ bỏ lại một câu: "Là con người thì ai mà chẳng thay đổi."

 

Sau đó tôi bỏ đi.

 

Thật ra, tôi không hiểu được cách suy nghĩ của Chương Phùng Niên. Theo lý mà nói, hai năm trước, anh ta bỏ đi không lời từ biệt khiến tôi bị người ta chê cười bấy lâu. Thế sao bây giờ anh ta còn mặt mũi để chất vấn tôi.

 

Tôi khinh.

 

Rời khỏi nhà hàng, gió lạnh và mưa phùn tạt vào mặt, tôi kéo mũ đội lên sau đó cúi đầu rút điện thoại ra xem, bao lì xì vừa gửi đi đã được bên kia nhanh chóng nhận, tôi mới bất giác cảm thấy xót tiền.

 

Chết tiệt, Long Chiểu đúng là tên gian thương.

 

Trong đầu vừa nghĩ đến tên đó thì người cũng vừa đến, chiếc Bentley màu đen vòng qua một đống chướng ngại vật rồi dừng trước mặt tôi.

 

Cửa kính ghế lái từ từ hạ xuống, một bàn tay vươn ra đặt lên đó. Ngón tay thon dài, trên cổ tay trắng như sứ còn đeo một chiếc đồng hồ.

 

Tôi kéo cửa xe lên. Trong xe đã bật điều hòa, tôi vừa vào đã cảm thấy tràn ngập hơi ấm, còn thoang thoảng mùi hương mát lạnh dễ chịu.

 

"Anh cũng diễn đạt phết, câu “vợ yêu” của anh làm tôi nổi hết da gà rồi đây này." Tôi liếc mắt nhìn người phía trước, nói.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Hiệu quả thế nào?" Long Chiểu nghiêng đầu hỏi.

 

Tôi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, trả lời: "Thôi được rồi, tôi đánh giá một trăm tệ cũng không uổng phí."

 

"Tôi sẽ không để em lỗ đâu."

 

"Không ngờ giọng anh còn có tính nhận diện cao như vậy, nghe một cái đã biết anh là ai rồi."

 

"Bình thường thôi." Giọng anh ấy tùy ý, rõ ràng anh đã quen với hiện tượng này.

 

Tôi không khỏi tắc lưỡi.

 

"Vậy ra cái vẻ thất thần hai năm trước của em là vì anh ta sao?" Long Chiểu một tay nắm vô lăng chuyển hướng, hỏi với giọng điệu của một người hóng chuyện.

 

Tôi trầm tư: "Cũng gần như vậy. Nhưng anh cứ yên tâm, chừng nào chúng ta còn là vợ chồng hợp pháp, tôi sẽ không làm điều gì có lỗi với anh."

 

"..."

 

"Em có trí tưởng tượng phong phú đấy, tôi thì vô tư, em có thể “ngoại tình” bất cứ lúc nào."

 

"..."

 

Tôi nhích về phía trước một chút, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Long Chiểu rồi hỏi: "Chúng ta sắp đường ai nấy đi rồi à?"

 

"Chúng ta có hợp nhau bao giờ đâu." Anh lười nhác trả lời: "Chúng ta chỉ tạm thời bị ràng buộc bởi một tờ giấy nhỏ thôi, hai năm trước chúng ta đã thỏa thuận rồi, đến lúc thì ly hôn."

 

Tôi im lặng một lúc: "Bây giờ, e rằng không được."

 

"Tại sao?" Chiếc xe dừng lại vì đèn đỏ phía trước, Long Chiểu nhún vai: "Theo lý thì người em ngày đêm mong nhớ đã trở về, không phải em nên muốn thoát khỏi sự ràng buộc này nhất sao?"

 

Tôi không cần nghĩ đã phản bác: "Nói bậy, người ngày đêm mong nhớ cái quái gì, hai năm trước, anh ta làm tôi mất mặt đến vậy, giờ tôi còn thèm lao vào anh ta sao?"

 

Long Chiểu liếc nhìn tôi, đang định nói thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng còi xe, cả hai chúng tôi không hẹn mà cùng quay đầu.

 

Linlin

Một chiếc Land Rover đúng lúc chạy lên và dừng ở bên cạnh chúng tôi, cửa kính hạ xuống, Chương Phùng Niên liếc nhìn chúng tôi, ánh mắt dừng lại trên mặt Long Chiểu vài giây.

 

Cuối cùng, anh ta nhìn tôi: "Trùng hợp thật."

 

Tôi lười để ý.

 

Lâm Yên ngồi ghế phụ nhàn nhạt liếc tôi một cái, sau đó ánh mắt rơi xuống Long Chiểu: "Lâu rồi không gặp."

 

Hai người họ còn quen nhau sao? Tôi nghi hoặc nhìn Long Chiểu.

 

Long Chiểu cũng nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Chúng ta từng gặp nhau à?"

 

"..."