Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên là vậy.
Lâm Yên hơi sững sờ, sau đó cô ta cười: "Xin lỗi, là tôi đường đột rồi."
Linlin
Trong lúc đó, Chương Phùng Niên lại nhìn tôi một cái, tôi không thèm để ý anh ta, ngón tay anh ta hơi bực bội gõ vào vô lăng, lúc đó đèn xanh sáng, anh ta nhấn cửa kính lên và phóng xe đi trước.
Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Thật là khó hiểu, à mà, sao Lâm Yên lại quen anh?"
Long Chiểu: "Lâm Yên nào?"
"..."
Chuyện tôi và Long Chiểu kết hôn có thể coi là ngẫu nhiên.
Hai năm trước, khi Chương Phùng Niên vừa ra nước ngoài, tôi chìm trong "nỗi đau" tột cùng, lang thang một mình trên phố, trong lòng thì mắng anh ta cả nghìn lần.
Đang mắng say sưa thì tôi vô tình giẫm phải một con chó, con ch.ó sủa "gâu gâu" vài tiếng, khiến tôi nhanh chóng hoàn hồn, lúc ngẩng đầu lên, tôi đã chạm mắt với chàng trai đẹp trai đang gặm bánh mì đối diện.
Lúc đó, Long Chiểu đang lười nhác móc dây xích bằng ngón tay, tay kia cầm bánh mì, miệng từ từ cử động vì nhai.
Tôi vô tình giẫm phải con ch.ó của anh, anh cũng phản ứng rất bình tĩnh, chỉ nhẹ nhàng kéo dây xích một cái, chú chó nhanh chóng chạy qua.
Tôi vô thức lên tiếng: "Xin lỗi nhé, tôi không để ý."
Anh lắc đầu, rồi đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng quát lớn.
Long Chiểu dắt chó bỏ chạy, tôi phản xạ theo bản năng cũng chạy theo, chạy đến mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển.
Sau khi trốn vào một tiệm trà sữa, Long Chiểu có vẻ không mệt bằng tôi, ánh mắt anh nhìn ra ngoài, hỏi: "Em chạy theo làm gì?"
"Hả? Ờ." Tôi hơi ngơ ngác, phản ứng đầu tiên là mình mẹ nó chạy theo anh lâu như vậy mà chỉ đổi lấy được câu này, phản ứng thứ hai là, đúng rồi, mình chạy làm gì?
Tôi im lặng. Long Chiểu cũng không nói gì.
Tôi lau mồ hôi, đứng dậy định bỏ đi, anh ta lại gọi tôi lại: "Em độc thân không?"
Tôi khó hiểu: "Độc thân, sao vậy?"
"Lấy tôi đi."
"..."
Anh trực tiếp đến mức khó tin, lời từ chối của tôi sắp bật ra: "Không..."
"Hai triệu tệ." Anh bổ sung.
Tôi ngồi xổm xuống trở lại, hất tóc: "Được thôi, anh đẹp trai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đời này, tôi có thể mất đi rất nhiều tình yêu, nhưng tôi có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ?
Cứ như vậy, hai chúng tôi trở thành vợ chồng trên danh nghĩa. Long Chiểu nói, anh sẽ không ràng buộc tôi, đến lúc thích hợp thì hai chúng tôi sẽ ly hôn. Đúng là một giao dịch chỉ có lợi chứ không có hại.
Chiếc xe từ từ lái vào Dục Thủy Đình, tôi hơi sững sờ: "Đây không phải là nơi anh ở sao?"
"Ừm."
"Sao anh lại đưa tôi đến đây?"
"Đêm nay em ngủ ở đây."
"..."
Tôi liếc anh một cái, muốn nói lại thôi.
Chiếc xe dừng trước biệt thự, tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Long Chiểu mất kiên nhẫn, cúi người nhìn tôi qua cửa kính xe: "Em muốn tôi bế em xuống không?"
Tôi lập tức run rẩy: "Không được, không được! Long Chiểu, sao anh có thể thất hứa chứ, anh quay lưng một cái là quên sạch lời nói lúc trước rồi hả, tôi thật sự không ngờ anh lại là người như vậy đấy!"
"..." Mặt anh không đổi sắc: "Em nói một tràng dài như vậy mà tôi chẳng hiểu được một câu nào, là do chỉ số IQ của tôi kém hay là em có vấn đề về não vậy?"
Tôi nhìn anh, không nói gì. Sau vài giây đối mặt, anh hiểu ra rồi khẽ nheo mắt: "Vưu Khinh Duyên, trông tôi có giống người đói khát đến mức không kén cá chọn canh như vậy không?"
"..."
Tôi ngoan ngoãn xuống xe.
Bên trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, mỗi ngóc ngách đều toát lên vẻ "giàu có".
Tôi vừa bước vào cửa chính, đúng lúc có người đi xuống cầu thang, là một người phụ nữ mặc váy ngủ, rõ ràng vừa tắm xong, làn da trắng nõn, đẹp không tả xiết.
Tôi lập tức quay người, đối diện với Long Chiểu, anh ngẩng đầu, tôi cười gượng: "Có phải tôi về không đúng lúc, làm phiền hai người rồi không?"
"..."
Long Chiểu vượt qua tôi nhìn ra sau: "Có một mình chị thôi à?"
Giọng người phụ nữ nhẹ nhàng: "Anh ấy vẫn đang tắm trên lầu hai."
Tôi nhíu mày, cảm thấy hơi mơ hồ.
Phía sau vang lên tiếng đóng cửa, Long Chiểu nhìn tôi rồi nhàn nhạt sắp xếp: "Em ngủ lầu ba, trên đó còn có một phòng tắm."