Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắng người không đáng sợ. Điều đáng sợ là giọng điệu của Long Chiểu quá sức chân thành, cứ như thể anh đang thật sự quan tâm đến não của Chương Phùng Niên vậy.

 

Mà hiển nhiên là Chương Phùng Niên sắp tức c.h.ế.t rồi, anh ta hít một hơi thật sâu, sau đó cười nhạo: "Long Đại thiếu gia rảnh rỗi quá thì có thể tìm việc gì đó mà làm, một người ngoài như cậu không hợp đến đây. Thấy cậu còn nhỏ, tôi sẽ không so đo hành động vừa rồi của cậu. Mời cậu rời đi cho."

 

Linlin

Sao về tuổi, quả thật là Chương Phùng Niên lớn tuổi hơn, anh ta lớn hơn Long Chiểu tròn hai tuổi, tôi cũng vậy. Tức là khi chúng tôi học năm nhất đại học, Long Chiểu vẫn đang học lớp mười hai.

 

Nghe anh ta nói vậy, Long Chiểu lại giơ ná cao su và chĩa vào anh ta. Chương Phùng Niên theo bản năng giơ tay định đỡ.

 

Long Chiểu cúi đầu cười vui vẻ một tiếng, sau đó nhẹ nhàng ném ná cao su đi, đứng dậy hất cằm về phía tôi: "Ra đây một lát."

 

Nghe vậy, tôi bước chân đi, Chương Phùng Niên đưa tay định kéo tôi, tôi vội vàng tránh đi, nhàn nhạt nhắc nhở một câu: "Chú ý khoảng cách."

 

Khi đi ngang qua Lâm Yên, cô ta cười với tôi một cái.

 

Long Chiểu đứng ở quầy lễ tân công ty, đẩy một cái túi về phía tôi.

 

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

 

Long Chiểu: "Mẹ tôi làm cho em."

 

Tôi hiểu ra gật đầu, sau đó nói: "Chắc dì đã hỏi sao tôi không đến đúng không?"

 

Long Chiểu: "Có hỏi. Tôi nói em bận công việc, nên bà đã lập tức dành mười lăm phút làm cho em hộp cơm trưa này."

 

Tôi không kìm được mím môi cười.

 

Long Chiểu nói tiếp: "Nếu em thấy tình cảnh hiện tại quá phiền phức, em có thể đến Long Thị."

 

Lời này của anh khiến tôi hơi ngạc nhiên, sau đó tôi lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, tôi có thể tự lo liệu được."

 

Anh không nói gì thêm, gật đầu rồi dứt khoát rời đi. Tôi nhìn bóng lưng người ấy, hơi cảm khái.

 

Long Chiểu có một khuôn mặt cực kỳ xuất chúng. Trước đây, tôi luôn nghĩ người con trai đẹp nhất mình từng gặp là Chương Phùng Niên, cho đến khi gặp Long Chiểu, tôi mới nhận ra cái gọi là núi này cao còn có núi khác cao hơn.

 

Từ đầu đến chân Long Chiểu, ngay cả nốt ruồi dưới cằm cũng có thể đánh bại Chương Phùng Niên, tôi không nói đùa đâu.

 

Bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, trong giới của họ, anh cũng là người có năng lực nhất. 

 

Mặc dù hai năm nay, mối quan hệ hôn nhân giả giữa tôi và anh đã dựng lên một bức tường ngăn cản những mối đào hoa của anh, tôi vẫn từng thấy có phụ nữ chủ động bày tỏ thiện cảm với anh.

 

Cách đây một thời gian, Long Chiểu đột nhiên nói với tôi rằng thời cơ đã đến, có lẽ anh cũng đã tỉnh ngộ, cảm thấy đang phí hoài tuổi thanh xuân của mình.

 

Dòng nước này của anh không thể chỉ bắc cầu vì một mình tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi sâu sắc suy nghĩ, cảm thấy bản thân không nên làm lỡ dở người ta nữa.

 

Sau khi tan làm, tôi về nhà tắm rửa, quấn khăn tắm rồi ngồi trên ghế sofa, miệng ngậm một cọng khoai tây chiên, cầm điều khiển tìm phim để xem.

 

Chọn mãi, cuối cùng tôi nhấp vào một chương trình tạp kỹ, đồng thời điện thoại trên bàn trà rung lên một cái.

 

Điều mà con người muốn ăn nhất trong đời có lẽ là thuốc hối hận, ví dụ như lúc này, tôi vô cùng hối hận vì sao bản thân không bật chế độ không làm phiền cho điện thoại, đúng vào khoảnh khắc cuối cùng tôi cũng có thể thư giãn cả thân lẫn tâm.

 

Sau khi bấm tạm dừng chương trình tạp kỹ, tôi cam chịu nhặt điện thoại lên.

 

Là một tin nhắn.

 

“Tôi là Chương Phùng Niên.”

 

Được thôi, còn phiền phức hơn nữa.

 

Tôi đang phân vân không biết nên bảo anh ta cút hay chặn số thì tin nhắn thứ hai tiếp tục được gửi đến.

 

“Anh đã suy nghĩ rất lâu, đại khái đã hiểu tại sao em lại tức giận đến vậy, có phải em đang trách anh chuyện năm xưa anh đã theo Lâm Yên ra nước ngoài không? Lúc đó anh quá bốc đồng, cho đến sau này ở nơi đất khách quê người, người đầu tiên anh nghĩ đến luôn là em.”

 

Tôi cười khẩy một tiếng, gõ chữ: "Tôi vẫn còn nhớ những lời mà anh đã nói vào đêm anh vừa trở về đấy."

 

Khoảng hai phút sau.

 

“Anh đang thăm dò thái độ của em đấy, A Duyên, chúng ta có thể từ từ giải quyết những vấn đề em bận tâm.”

 

“Không cần giải quyết, tôi đã không còn bận tâm nữa rồi.”

 

“Tại sao, vì em cảm thấy kết quả như thế nào cũng như nhau sao, em và Lâm Yên có vài điểm khá giống nhau.”

 

Tôi trả lời: "Không giống."

 

Anh ta trả lời: "? "

 

“Cô ấy là Lâm Yên, còn tôi là bố anh.”

 

Chương Phùng Niên không trả lời nữa, chủ yếu là vì tôi không đủ kiên nhẫn đợi anh ta trả lời nên đã chặn số anh ta luôn rồi.

 

Bốn năm đại học, tôi luôn đi theo Chương Phùng Niên, nên trong mắt những người quen biết.

 

Tôi = kẻ theo đuôi = chó săn = chó săn riêng của Chương Phùng Niên.