Chương 1: Cô Gái Mới Và Tin Đồn Về “Trùm Trường”
Mặt trời chói chang buổi sáng rọi xuống sân trường cấp ba Lâm Thịnh – ngôi trường nổi tiếng không chỉ vì học lực mà còn bởi... "tỷ lệ trai đẹp cao bất thường".
Hạ An đứng trước cổng trường, tay nắm chặt quai balo, hít một hơi thật sâu.
"Ngày đầu tiên chuyển trường. Mình phải cố gắng gây ấn tượng tốt!"
Cô bé với đôi mắt to tròn, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa, mặc đồng phục gọn gàng, vừa bước vào thì cả đám học sinh nữ la hét nho nhỏ:
— "Đại ca đến kìa! Tránh ra, tránh ra!"
— "Anh Phong đẹp trai quá!"
Hạ An chưa hiểu gì thì một bóng áo trắng – cao ráo, vai rộng – bước lướt qua trước mặt cô. Mùi hương bạc hà phảng phất. Ánh mắt lạnh lùng như băng không hề liếc nhìn ai.
“Ủa, vừa rồi là ai vậy nhỉ?” – Hạ An ngơ ngác.
Một cô bạn nhỏ nhanh chóng chạy lại thì thầm:
— "Cậu chưa biết à? Đó là Lâm Phong – đại ca trùm trường. Lạnh lùng, ít nói, không ai dám lại gần đâu!"
Hạ An gãi đầu cười khẽ:
— "Nghe giống nhân vật trong phim quá ha..."
Nhưng cô không biết rằng – Lâm Phong vừa đi qua, lại quay đầu nhìn cô một cái. Rất nhẹ. Rất nhanh. Nhưng là... lần đầu tiên anh ta chủ động nhìn một ai đó ở sân trường này.
Hạ An được xếp vào lớp 11A1 – lớp có thành tích học tập top đầu toàn trường. Cô vừa bước vào đã cảm nhận ánh mắt dò xét từ bạn bè xung quanh. Có phần hơi lúng túng, cô lễ phép cúi đầu:
— "Chào mọi người, mình là Hạ An. Mình mới chuyển từ Đà Lạt đến."
Cô chủ nhiệm nhẹ giọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— "An à, em ngồi tạm bàn cuối cạnh bạn Lâm Phong nhé."
Không khí trong lớp bỗng như ngừng lại.
Lâm Phong? Là cái người hồi sáng mặt lạnh băng băng lướt qua mình đó sao?!
Cả lớp thì thào:
— "Trời ơi, cô bé mới dũng cảm dữ ta!"
— "Cô giáo dám để học sinh mới ngồi cạnh 'bang chủ' kìa!"
Hạ An nhẹ nhàng tiến xuống chỗ ngồi, liếc nhìn người bạn bàn bên. Quả đúng là… Lâm Phong. Cậu ngồi tựa vào tường, mắt nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chiếu qua tạo nên một vẻ đẹp lạnh lùng mê hoặc.
— "Chào bạn..." – Cô lên tiếng nhỏ nhẹ.
Không có phản hồi.
— "Tôi tên Hạ An. Còn bạn?"
Vẫn im lặng.
Hạ An nhún vai, lấy vở ra chuẩn bị học. Nhưng bất ngờ một giọng trầm ấm, nhỏ nhẹ cất lên:
— "Đừng nói nhiều trong giờ. Tôi ghét ồn ào."
Mặt Hạ An đỏ bừng, vội cúi mặt xuống bàn. Tim cô như bị điện giật. Vừa bối rối, vừa tức tối.
Tên này đúng là… đại ca thật rồi!
Tiết học trôi qua, Hạ An cố gắng tập trung ghi chép. Nhưng có một điều cô không hề hay biết… Người ngồi bên cạnh, cứ lâu lâu lại liếc sang phía cô, khóe môi khẽ cong – rất nhẹ.