Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12: Công Khai Và Sóng Gió Đầu Tiên

Buổi sáng đầu tuần, không khí trường Lâm Thịnh… náo loạn hơn bao giờ hết.

Lý do?

Lâm Phong – người được mệnh danh là "đại ca lạnh lùng", người từng thờ ơ với tất cả con gái – đang nắm tay Hạ An đi thẳng vào lớp.

Tay nắm tay.

Rất tự nhiên.

Rất dịu dàng.

Như thể đã quen nhau cả trăm năm rồi vậy.

Cả lớp 11A1 thì khỏi nói – bàn tán, xuýt xoa, la hét trong im lặng:

— “Ủa chuyện gì đây? Mình đang mơ à?”

— “Người ấy là… bạn gái Lâm Phong thiệt hả?”

— “Hạ An giỏi quá trời! Ghê ghê!”

Còn Hạ An? Mặt đỏ như cà chua, chỉ muốn chui xuống bàn trốn cả thế giới.

Lâm Phong thì ngược lại. Anh kéo ghế cho cô, mở nắp bút giúp, rồi vẫn đẩy ly sữa đậu đến như mọi ngày – chỉ khác là lần này… anh còn thêm một cử chỉ “gây sốc”:

Xoa đầu cô. Trước mặt cả lớp.

— “Làm bài đi. Đừng có nhìn tôi hoài.”

— “Tớ có nhìn đâu!” – cô khẽ lườm, mặt càng đỏ hơn.

Giờ ra chơi, tin tức "đại ca có bồ" đã lan cả sang lớp bên. Và người đầu tiên bước vào lớp… không ai khác ngoài Minh Châu.

Cô bước tới, đứng ngay trước mặt Hạ An, nụ cười vẫn rất dịu dàng nhưng giọng thì… hơi lạnh:

— “Xin lỗi, cậu là người yêu của Lâm Phong thật à?”

Cả lớp nín thở.

Hạ An chớp mắt, khẽ gật đầu.

— “Ừm… đúng vậy.”

Minh Châu vẫn mỉm cười:

— “Tớ chỉ muốn xác nhận. Vì… cậu ấy từng là người duy nhất từ chối mình. Nhưng mình vẫn chưa từ bỏ đâu.”

Không khí trong lớp chùng xuống.

Lâm Phong từ cửa bước vào, nghe hết câu đó. Anh đặt tập vở xuống bàn, giọng trầm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Châu. Dừng lại đi.”

— “Em chỉ nói sự thật.”

— “Hồi đó là dừng. Bây giờ vẫn là dừng. Người tôi chọn là Hạ An. Không phải ai khác.”

Minh Châu siết chặt tay, quay đi. Nhưng trước khi bước ra cửa, cô quay đầu lại nhìn Hạ An bằng ánh mắt… rất lạ.

Chiều hôm đó, khi về đến nhà, Hạ An nhận được một tin nhắn nặc danh:

“Em có chắc là Lâm Phong thật lòng? Hay em chỉ là người thay thế?”

Trái tim cô thắt lại.

Dù lý trí vẫn tin vào lời cậu nói, nhưng… là con gái, sao tránh khỏi chạnh lòng?

Tối hôm đó, cô không trả lời tin nhắn của Lâm Phong. Cũng không mở cửa sổ như thường lệ để nhìn xuống cổng nhà – nơi cậu vẫn thường chờ một lúc rồi mới về.

Sáng hôm sau, Lâm Phong đến lớp, ánh mắt lạnh hơn bình thường. Khi Hạ An ngồi xuống, anh không nói gì.

Nhưng vừa hết tiết một, cậu kéo tay cô ra khỏi lớp.

— “Có chuyện gì?”

— “Em đang tránh tôi.”

— “Không có…”

— “Là vì tin nhắn đó à?”

Cô ngạc nhiên:

— “Cậu biết?”

Lâm Phong rút điện thoại, đưa ra ảnh chụp màn hình:

Số gửi tin nặc danh – chính là số từng làm phiền anh thời cấp hai. Và… là Minh Châu.

— “Tôi sẽ xử lý. Nhưng em phải hứa với tôi một điều.”

— “Điều gì?”

— “Đừng rút tay ra khỏi tôi. Dù có ai cố chen vào.”

Hạ An nhìn vào mắt anh, đôi mắt không còn lạnh – mà là lo lắng, khẩn thiết.

Cô gật đầu.

— “Tớ không buông đâu.”

Và Lâm Phong siết tay cô chặt hơn – như thể sợ một ngày nào đó cô sẽ biến mất thật.