Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 30 (Kết thúc): Tương Lai Bắt Đầu Từ Một Gia Đình
6 tháng sau…
Căn phòng trọ cũ kỹ năm nào giờ đã đổi khác.
Một góc nhỏ được phủ rèm màu be dịu, một chiếc cũi trẻ sơ sinh, một kệ sách chất đầy tài liệu ôn thi đại học, và… một cái nôi nhỏ xíu, bên trong là một sinh linh đang say ngủ.
Hạ An nằm tựa vào vai Lâm Phong, tay ôm bụng đã xẹp đi sau sinh.
Anh ngồi cạnh, một tay ôm vợ, tay còn lại khẽ đung đưa cái nôi.
— “Em nhìn xem… thằng nhóc có cái mũi giống em kìa.”
Cô bật cười khẽ:
— “Không nha, mắt nó là bản sao của anh…”
Anh hôn nhẹ lên trán cô:
— “Em làm tốt lắm… Anh tự hào vì em.”
—
Hạ An nhớ rõ, hành trình đến ngày hôm nay… không dễ.
Có những ngày trời mưa, hai đứa không có nổi 50 nghìn trong túi, phải ăn bánh mì và mì tôm sống.
Có những đêm cô mang bầu đau lưng, Lâm Phong thức trắng đỡ lưng, xoa bụng cho cô.
Có những lần đi làm thêm bị đuổi, bị dè bỉu là "học sinh chưa tốt nghiệp đã có con".
Nhưng chưa một lần… anh rời tay cô.
—
Rồi kết quả thi đại học đến.
Cả hai cùng đậu. Không phải trường top, nhưng là một nơi đủ để họ bắt đầu lại – cùng nhau.
Họ làm thêm ban ngày, học vào buổi tối, thay phiên chăm con vào lúc rảnh.
Và điều bất ngờ nhất… đến vào buổi trưa mùa đông lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
—
Mẹ Lâm Phong xuất hiện trước cửa phòng trọ.
Không báo trước. Không kèn trống.
Bà đứng trước cửa, tay ôm hộp cháo nóng và vài túi sữa.
Ánh mắt không còn gay gắt như trước.
— “Cháo này… mẹ tự nấu. Nghe con trai mẹ mới sinh, bà ngoại không đến thì… cũng kỳ.”
Hạ An nhìn Lâm Phong. Anh không nói, chỉ lặng lẽ gật đầu, kéo mẹ vào.
Trong lòng, có điều gì đó vỡ ra.
Không phải là hận. Mà là… sự tha thứ.
—
Vài tháng sau, lễ cưới nhỏ được tổ chức tại sân thượng trường cũ – nơi họ từng hôn nhau lần đầu.
Bạn bè, thầy cô, người thân đều có mặt.
Hạ An mặc váy trắng đơn giản, bồng con trên tay.
Lâm Phong nắm tay cô bước lên lễ đường, ánh mắt chưa bao giờ kiên định đến vậy.
— “Từ một đại ca bất cần… anh đã học được làm chồng, làm cha, vì em.”
— “Từ một cô gái mới chuyển trường… em đã có cả thế giới.”
—
Cái kết không hào nhoáng.
Không biệt thự. Không xe sang.
Chỉ có căn nhà thuê, chiếc bàn gỗ nhỏ, vài quyển sách, chiếc cũi trắng… và tiếng cười của một đứa trẻ mỗi sáng.
Nhưng với họ… đó là hạnh phúc.
Một thứ hạnh phúc được trả giá bằng tất cả sự kiên định, hy sinh và tình yêu.