Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 29: Khi Tình Yêu Có Hình Hài
Ba ngày sau…
Tin nhắn từ phòng khám được gửi về điện thoại Hạ An lúc 6h sáng.
Cô vẫn còn đang nằm gối đầu lên tay Lâm Phong, mơ màng trong hơi ấm quen thuộc. Điện thoại rung nhẹ.
“Kết quả: DƯƠNG TÍNH.”
Hạ An bật dậy.
Cô nhìn màn hình. Run đến mức không thở nổi.
Cô lặng im thật lâu, tay siết chặt lấy màn hình như sợ ai đó sẽ giật nó đi mất. Và rồi... cô quay sang nhìn Lâm Phong – người đang mỉm cười ngái ngủ, vẫn chưa biết chuyện gì.
— “Phong…”
— “Hmm? Em dậy sớm vậy?”
— “Có rồi…”
— “Có gì…?”
Giọng cô nghèn nghẹn, đôi mắt long lanh:
— “Em có em bé rồi.”
—
Không khí như đông cứng.
Lâm Phong ngồi bật dậy.
Anh nhìn vào đôi mắt cô, nhìn xuống bàn tay đang run rẩy của cô, rồi… ôm chặt lấy cô không nói một lời.
Họ im lặng như vậy một lúc rất lâu.
Cô nghĩ anh sẽ hoảng sợ.
Nhưng không.
Anh chỉ khẽ thì thầm:
— “Cảm ơn em… vì đã mang một phần của tụi mình trên đời.”
—
Thế nhưng, cái gì đẹp cũng đi kèm với cái giá.
Buổi chiều cùng ngày, khi cả hai đang đứng bên cổng trường định rẽ sang nhà sách, mẹ Lâm Phong từ chiếc xe đen bóng bước xuống.
Gương mặt bà lạnh hơn bao giờ hết.
— “Vào xe. Cả hai.”
—
Trong căn biệt thự rộng lớn, không khí như sắp nổ tung.
Bà ném kết quả xét nghiệm lên bàn.
— “Hai đứa nghĩ làm cái trò gì vậy? Học sinh chưa đủ 18, đã mang thai? Các người muốn hủy cả tương lai?”
Hạ An cúi đầu, tay siết chặt. Cô không nói gì.
Lâm Phong bước lên, chắn trước cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Con sẽ chịu trách nhiệm. Là con đề nghị. Là lỗi của con.”
Bà trừng mắt:
— “Trách nhiệm? Con còn chưa tốt nghiệp!”
— “Vậy mẹ muốn gì?”
— “Phá! Không được sinh đứa trẻ này ra!”
—
Câu nói ấy rơi xuống như lưỡi dao.
Hạ An như ngừng thở.
Mắt cô mở to, lòng bàn tay lạnh toát.
Cô không ngờ... người phụ nữ ấy lại thẳng thừng như vậy.
— “Không!”
Giọng Lâm Phong vang lên.
— “Mẹ có thể ép con đủ điều. Nhưng mẹ không có quyền g.i.ế.c con của con!”
Bà đứng dậy, giáng mạnh tay xuống bàn:
— “Nếu con còn cố chấp, từ hôm nay – mẹ cắt hết mọi hỗ trợ. Tiền học, chỗ ở, xe cộ – tự lo!”
Lâm Phong siết tay Hạ An:
— “Được. Tụi con sẽ tự sống. Miễn là giữ được đứa bé.”
—
Tối hôm đó, cả hai thu dọn vài thứ rời khỏi căn hộ thuê do mẹ Lâm Phong trả tiền.
Họ chuyển sang một căn phòng trọ nhỏ ngoại ô, cũ kỹ nhưng ấm áp.
Không giường cao cấp. Không máy lạnh. Không bếp điện từ sang trọng.
Chỉ có một nồi cháo, một cái quạt nhỏ, và hai người trẻ đang bắt đầu học làm… cha mẹ.
—
Cô ngồi xuống chiếc đệm trải dưới sàn, tay ôm bụng.
— “Phong… em sợ lắm.”
— “Anh cũng vậy.”
— “Lỡ… không nuôi nổi thì sao?”
Anh nắm tay cô, siết nhẹ:
— “Thì anh sẽ làm đủ việc để em không phải lo gì cả. Anh thề.”
—
Ngoài cửa sổ, mưa lất phất rơi.
Không còn đèn vàng ấm hay hoa cúc thơm dịu nữa.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, có một thứ đang lớn lên – không chỉ là một sinh linh… mà còn là tình yêu đủ mạnh để đấu lại cả thế giới.