Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng kêu thảm thiết của Lưu Cường xuyên thấu màn đêm, vang vọng đi rất xa.

Hắn ta hai tay ôm lấy hạ bộ, ngã lăn ra đất không ngừng lộn lèo, mặt mày tái mét.

Tôi lật người dậy, gọi 110 báo cảnh sát, sau đó gọi cho ban quản lý tòa nhà, gọi cho anh Châu.

Không lâu sau, gần như tất cả mọi người đều đã đến.

Lưu Cường vẫn đang ôm lấy hạ bộ, lăn lộn la hét trên mặt đất.

14

Xét thấy Lưu Cường bị thương nặng, các anh cảnh sát chia thành hai nhóm, hai người ở lại hiện trường thu thập bằng chứng và lập biên bản, hai người đưa Lưu Cường đến bệnh viện kiểm tra.

Tôi run rẩy ngồi sang một bên, nhìn các anh công an lật tung cả căn nhà tôi lên để tìm chứng cứ.

Đợi khi họ hoàn tất việc thu thập bằng chứng, tôi cũng lấy lại tinh thần, sao chép video giám sát ở cửa chính và phòng ngủ ra đưa cho họ.

Hai người họ xem video, vẻ mặt có chút khó tả.

“Cô Tô, sao cô lại lắp camera giám sát cả trong phòng ngủ vậy?”

Tôi nhún vai: “Tôi ở một mình, tôi sợ mà.”

Một trong số các nữ cảnh sát viên do dự nói với tôi: “Cô Tô, camera giám sát trong phòng ngủ tốt nhất là nên tháo ra đi. Trên thị trường có nhiều sản phẩm phức tạp, cô vẫn nên chú ý bảo vệ quyền riêng tư của mình.”

Tôi gật đầu: “Vâng, tôi sẽ nghe lời cảnh sát, tôi sẽ tháo ngay.”

Sứ mệnh của nó đã hoàn thành rồi, không tháo thì giữ lại làm gì.

Tôi lập tức đứng dậy, tháo camera xuống.

Đúng lúc này, hai cảnh sát khác từ bệnh viện truyền đến tin tức, Lưu Cường bị thương rất nặng, khả năng cao là sẽ ‘hỏng’ rồi.

Tôi nghiêm túc xác nhận lại với anh ấy một lần nữa: “Hỏng rồi là ý gì ạ?”

Anh cảnh sát nhìn tôi một cách kỳ lạ, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của tôi.

“Hỏng rồi, tức là sau này sẽ không thể có con được nữa.”

Tôi hỏi từng chữ một:

“Ý là, Lưu Cường sau này sẽ không còn khả năng làm ra chuyện như tối nay nữa, đúng không?”

Không đợi đồng chí cảnh sát trả lời, tôi đã tự mình gật đầu, rồi cười.

15

Lưu Cường bị thương nặng, trước khi có kết quả xử lý vụ án, hắn ta kịch liệt yêu cầu tôi phải chi trả viện phí của hắn ta.

Đương nhiên là tôi từ chối rồi.

Lưu Cường không còn cách nào, đành phải bán nhà với giá thấp, gom tiền chữa trị vết thương.

Tất nhiên kết quả là không chữa khỏi được.

Chức vô địch võ thuật toàn tỉnh của tôi từ trước đến nay không phải là hư danh.

Nửa năm sau, kết quả xét xử đã có.

Lưu Cường bị kết án ba năm tù giam vì tội đột nhập và cưỡng h.i.ế.p bất thành,.

Tôi được xét là hành vi phòng vệ chính đáng, được tuyên bố vô tội tại tòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tại tòa, Lưu Cường trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm.

Không sao cả, những góc cạnh sắc nhọn nhất rồi cũng sẽ bị mài mòn.

Trước khi chính thức bị giam giữ, tôi đã đến gặp Lưu Cường một lần.

Cách tấm kính cách âm lớn, Lưu Cường nhìn thấy tôi, giận đến mức tay chân run rẩy.

Tôi cười rồi cầm micro lên:

“Lưu Cường, có một chuyện, tôi vẫn chưa nói với anh. Tôi thực sự không nỡ để anh ngồi tù mấy năm mà vẫn bị lừa dối.”

“Đêm ở quán bar đó, thứ đồ nghề dùng để đút vào chính là dụng cụ t.ì.n.h d.ụ.c mà anh tự mang theo.”

“Nếu tôi không đoán sai, anh mang theo thứ đó đợi ở bãi đậu xe công ty chúng tôi, chính là vì muốn làm tôi ghê tởm đúng không?

“Cuối cùng thì tự anh làm ghê tởm chính mình, tốt lắm.”

Lưu Cường nhìn tôi, mắt đỏ hoe, hắn ta kích động đứng dậy, lại bị cảnh sát trại giam ấn trở lại.

Hắn ta nhìn chằm chằm tôi, từng chữ từng chữ bật ra:

“Tô Nịnh! Mày đã hủy hoại tao, còn bản thân thì chẳng hề hấn gì!”

Tôi không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt hắn ta.

“Nếu người anh gặp không phải là tôi thì ngay từ bước đầu tiên anh quấy rối, anh đã có thể hủy hoại một cô gái rồi.”

“Mỗi bước đi của anh đều là sai lầm.”

“Anh tưởng những tin nhắn quấy rối anh gửi, tôi không dám công khai ư?”

“Anh tưởng anh thao túng tâm lý phong cách ăn mặc của tôi, tôi sẽ rơi vào bẫy tự chứng minh ư?”

“Anh tưởng mấy chuyện dơ bẩn anh làm trên livestream, tôi sẽ xấu hổ mà không dám phản kháng?”

“Anh tưởng với những hành vi quấy rối ghê tởm nhưng không phạm pháp của anh thì tôi sẽ bó tay sao?”

“Lưu Cường, anh sai rồi! Tôi sống ngay thẳng giữa cuộc đời này, đối mặt với sự quấy rối, người sai không phải là tôi.”

“Vì sao tôi phải sợ lời đồn? Vì sao tôi lại không dám phản công?”

Linlin

Lưu Cường kích động đập vào tấm kính:

“Vậy nên mày phải hủy hoại tao!! Vậy nên mày muốn hủy hoại tao sao?!”

Tôi cười.

“Công cụ đưa cho anh mà không biết dùng thì phải thu lại thôi..”

“Mọi việc tôi làm tôi đều không hối hận. Hủy hoại một tên cặn bã, tôi có thể đã bảo vệ vô số cô gái không đủ dũng cảm.”

“Hãy cải tạo cho tốt vào.”

Tôi nhẹ nhàng gác máy.

Lưu Cường tiều tụy ngồi trên ghế, nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên òa khóc nức nở.

Tôi quay người rời đi.

Ngoài trại tạm giam nắng rạng rỡ.

Kẻ tâm địa bất chính sẽ mãi chìm trong bóng tối.