Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng nói dịu dàng của Tần Minh Hy khiến Ôn Ly sững lại trong giây lát.
Cô vô thức đưa tay, khẽ nắm lấy bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của Tần Minh Hy, nhẹ nhàng lắc hai cái.
“Chào cậu, bạn cùng phòng mới.”
Tần Minh Hy hơi ngẩn ra, rồi mới rút tay về.
Cô quay người vào nhà vệ sinh, lấy một chiếc khăn khô, làm ướt rồi xắn tay áo, hăng hái nói: “Bắt đầu thôi, mình giúp cậu lau bàn trước nhé.”
Ôn Ly vội xua tay: “Không cần đâu, để mình tự làm là được rồi.”
CweetCweet>
Nhưng Tần Minh Hy vẫn tràn đầy nhiệt huyết, cúi xuống lau lớp bụi dày trên mặt bàn: “Không sao!”
Thấy không thể ngăn được, Ôn Ly đành khẽ nói lời cảm ơn, rồi để mặc cô tiếp tục làm.
Ký túc xá của Duệ Đức có điều kiện rất tốt – không phải những chiếc giường tầng sắt thường thấy, mà là giường đơn giống trong phòng tiêu chuẩn của khách sạn. Hai chiếc giường đặt đối xứng hai bên phòng, bên trên đã chuẩn bị sẵn nệm mềm mại.
Phần nệm thì chỉ có thể vỗ nhẹ để bụi bay đi.
Ôn Ly lấy một chiếc khăn lau khác thay cho chổi lông gà, rồi bắt tay vào dọn dẹp.
Mất gần một tiếng, hai người mới thu dọn xong chỗ của Ôn Ly.
Tần Minh Hy ngồi phịch xuống giường, thở hổn hển.
“Còn chưa ăn cơm nữa.” – Cô nghiêng đầu nhìn sang Ôn Ly, ánh mắt sáng lên.
“Đi, mình mời cậu.”
Ôn Ly mỉm cười: “Cậu giúp mình dọn dẹp, đáng ra là mình mời cậu mới đúng.”
Nói rồi, cô đưa tay ra về phía Tần Minh Hy.
Tần Minh Hy nhìn bàn tay ấy, khẽ cong khóe môi. Cô bật dậy, vòng tay qua vai Ôn Ly, kéo cô đi: “Ai mời ai không quan trọng. Dù sao bụng mình sắp xẹp lép rồi.”
Gần bảy giờ tối, căn tin chỉ còn lại vài món ít người chọn. Cũng may Ôn Ly không kén ăn, hai người tùy ý gọi vài món rồi tìm một góc ngồi xuống.
Tần Minh Hy có vẻ đói lắm, chỉ vài muỗng đã ăn hết nửa phần cơm.
Thấy Ôn Ly vẫn chưa động đũa, cô liền nhắc: “Mau ăn đi, lát nữa còn buổi tự học tối nữa đấy.”
Ôn Ly khẽ cười, ngoan ngoãn cầm đũa lên.
Hai người ăn rất nhanh, chưa đầy mười phút đã gần xong bữa.
Thấy còn mười lăm phút nữa mới vào học, Tần Minh Hy liền kéo Ôn Ly vào một siêu thị nhỏ gần đó.
Cả hai đứng trước dãy tủ lạnh, lần lượt đi từ tủ đầu tiên đến tủ cuối cùng.
“Cậu mời mình ăn cơm, mình mời cậu uống nước.” Tần Minh Hy vòng tay qua cổ Ôn Ly, nghiêng đầu cười: “Nói đi, muốn uống gì?”
Ôn Ly chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Cô không muốn uống gì cả – ngoài trà sữa, thứ cô thích nhất vẫn là nước lọc.
“Được thôi.” Tần Minh Hy mở tủ lạnh, lấy ra một chai Mizone. “Vậy tớ tự mua cho mình.”
Ôn Ly nhìn làn hơi lạnh bốc ra từ tủ, khẽ rùng mình. Trời lạnh thế này mà uống đồ lạnh, chỉ nghĩ thôi cũng thấy buốt răng.
“Hay là tụi mình mua… loại đồ uống không lạnh đi…”
“Ôn Ly!”
Một giọng nói quen thuộc từ xa vang lên, cắt ngang lời cô.
Cô quay đầu lại – Lương Thất Hứa đang đứng ở cửa, vẫy tay gọi cô.
Giây sau, khi nhìn thấy người đứng cạnh Ôn Ly, nụ cười của Lương Thất Hứa lập tức trở nên gượng gạo.
Cô cùng nhóm bạn bước tới trước mặt hai người.
“Sao cậu lại đi chung với Tần Minh Hy vậy?” – Lương Thất Hứa hạ giọng hỏi.
Ôn Ly nắm lấy cổ tay người bên cạnh, vui vẻ giới thiệu: “Cậu ấy là bạn cùng phòng của mình.”
“Không phải chứ? Cậu ấy là bạn cùng phòng của cậu sao?”
Bạn nữ đứng cạnh Lương Thất Hứa bật cười trêu: “Vậy cậu phải cẩn thận một chút nha… cẩn thận kẻo cậu ấy nhìn lén cậu tắm.”
Lời nói mang đầy hàm ý mỉa mai khiến Ôn Ly khẽ nhíu mày.
“Cậu đừng lo.” – Cô mỉm cười, đáp chậm rãi: “Mình thấy Tần Minh Hy rất tốt, lương thiện, nhiệt tình… và sẽ không đi mỉa mai người khác.”
“Cậu—!”
Lương Thất Hứa vội đưa tay bịt miệng bạn mình, cười gượng: “Ôn Ly, cậu ấy chỉ là hơi thẳng tính, cậu đừng để bụng nhé.”
Nói xong, có lẽ sợ hai bên xảy ra xung đột, Lương Thất Hứa nhanh chóng lấy đại một chai nước rồi kéo nhóm bạn rời đi.
Ôn Ly nén cơn giận, khẽ nói: “Đi thôi, tụi mình cũng đi thanh toán.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vừa bước được một bước, vai cô bỗng trĩu xuống.
Tần Minh Hy tựa cả người lên, giọng nhẹ như gió: “Ôn Ly, đây là lần đầu tiên có người đứng ra bênh vực mình…. Cậu tốt thật đấy.”
Ôn Ly bật cười: “Bạn của cậu đâu?”
“Bạn?” – Tần Minh Hy vừa thanh toán xong vừa mở nắp chai nước, uống một ngụm rồi đáp: “Ở trường khác.”
Ôn Ly hơi ngẩn người.
“Các cậu ấy đều học trường công lập, cách đây xa lắm.”
“Còn mấy người ở đây…” – Cô cười nhạt. “Chê mình nam không ra nam, nữ không ra nữ, nên chẳng ai muốn chơi cùng.”
Ôn Ly nghe vậy, khẽ đưa mắt nhìn Tần Minh Hy từ trên xuống dưới.
Cao ráo.
Mặt trái xoan.
Mày kiếm, mắt phượng.
Ngầu muốn c.h.ế.t luôn ấy chứ!
Thấy Ôn Ly im lặng, Tần Minh Hy khẽ thở dài, giọng mang theo chút đáng thương: “Trước đây mình cũng có bạn cùng phòng…. nhưng cậu ấy lại nói với dì quản lý ký túc xá rằng ở với mình chẳng khác gì ở với đám con trai, thay quần áo lúc nào cũng có cảm giác bị nhìn lén… rồi xin chuyển đi.”
Giọng Ôn Ly hơi khàn: “Cậu không giận sao?”
“Giận gì chứ?”
Tần Minh Hy nhún vai, giọng nhẹ như thể chuyện đó chẳng mấy quan trọng: “Các cậu ấy muốn nghĩ thế nào thì cứ nghĩ, mình đâu sống vì các cậu ấy. Bản thân cảm thấy vui mới là điều quan trọng nhất.”
Cô khẽ cười, rồi thêm: “Với lại, bây giờ mình cũng có bạn cùng phòng rồi… Chẳng lẽ cậu cũng định đi xin đổi phòng sao?”
Ôn Ly lập tức lắc đầu lia lịa: “Không đời nào! Làm bạn cùng phòng với một cô gái ngầu bá cháy như cậu, mình vui còn không hết ấy chứ!”
“Thế thì tốt quá.” – Tần Minh Hy cười hì hì, như nhớ ra chuyện gì buồn cười: “Nhưng mà học kỳ trước, lúc vừa khai giảng, mình thực sự trông rất kỳ quái.”
“Đầu húi cua mà lại mặc váy ngắn – không trách người ta, đến mình còn thấy buồn cười.”
Cô vừa nói vừa lấy điện thoại ra, mở album ảnh: “Còn có ảnh đây này, để tớ tìm cho cậu xem.”
Ôn Ly liên tục lùi lại: “Mình không xem đâu!”
Tần Minh Hy tiến tới một bước: “Cậu xem đi mà.”
Ôn Ly quay người bỏ chạy: “Không đâu, không xem đâu.”
“Chỉ một chút thôi mà.” – Tần Minh Hy đuổi theo.
“Một chút cũng không xem nổi!” – Ôn Ly cắm cúi chạy.
Hai người vừa cười vừa đuổi nhau đến cửa sau lớp học, thở hổn hển.
Trong lớp gần như đã đông đủ. Nghe tiếng động ở cửa, cả lớp theo phản xạ quay lại nhìn.
Ôn Ly che mặt, quay về chỗ ngồi, còn đ.ấ.m nhẹ Tần Minh Hy một cái.
Cô liếc sang bên cạnh – ghế trống.
Tần Minh Hy nằm dài trên bàn, thản nhiên nói: “Đừng nhìn nữa, bạn cùng bàn của cậu toàn sát giờ mới đến.”
“Mình có nhìn đâu.” – Ôn Ly vội quay đi, nhưng giọng lại chẳng có chút khí thế.
Vừa dứt lời, một bình nước được đặt xuống bàn từ phía sau – bình giữ nhiệt màu hồng, in hình con vịt.
Thẩm Hách Dư cởi chiếc áo khoác dạ dài, lộ ra bộ đồng phục kiểu Anh bên trong, làm nổi bật dáng người cao ráo, vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man.
“Tìm tôi?” – Cậu đặt áo khoác lên lưng ghế.
Ôn Ly xua tay: “Không có.”
Cô cúi đầu nhìn bình giữ nhiệt, còn chưa kịp nói gì thì giọng trầm thấp của cậu vang lên: “Thích không?”
Ôn Ly gật đầu: “Dễ thương lắm.”
Rồi cô chợt thắc mắc: “Sao con vịt lại màu hồng?”
Thẩm Hách Dư đưa tay gãi nhẹ sống mũi: “Không phải cậu thích màu hồng sao? Ví dụ như… miếng băng cá nhân màu hồng?”
Anh lấy ví từ trong ngăn bàn, rút ra một miếng băng cá nhân, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, đưa tới trước mặt cô.
Đó là một miếng băng cá nhân màu hồng, in hình chiếc mũi heo nhỏ xíu – y hệt loại Ôn Ly đang dùng ở nhà.
Ôn Ly nuốt khan.
Thẩm Hách Dư thu tay lại, khóe môi cong lên:
“Nhớ ra chưa?”
“Tôi ở đâu trong ký ức của cậu?”