Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết học đầu tiên của buổi chiều bắt đầu lúc hai giờ.
Lúc một giờ năm mươi phút, các bạn học lần lượt bước vào lớp. Chỉ duy nhất chỗ ngồi bên cạnh Ôn Ly vẫn còn trống.
Mãi đến gần hai giờ, từ cửa sau lớp có một bóng người lặng lẽ bước vào, ngồi xuống chỗ trống duy nhất còn sót lại.
Cùng lúc đó, một chai nước suối Ganten được đặt trước mặt Ôn Ly. Ôn Ly nhìn chằm chằm chai nước, chưa kịp phản ứng thì một giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh: “Không mở được à?”
Chai nước bị Thẩm Hách Dư lấy đi, vài giây sau lại được đặt trở lại trước mặt Ôn Ly.
Nắp chai đã biến mất không còn thấy đâu nữa.
Ôn Ly cầm chai nước, uống một ngụm nhỏ. Người mà ai cũng bảo khó gần, ngồi cạnh cô từ lần đầu gặp mặt, lại đối xử cực kỳ tốt với cô. Có vẻ như hai người không đơn thuần chỉ là từng gặp qua.
Ôn Ly vặn chặt nắp chai rồi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn: “Anh Dư.”
Thẩm Hách Dư lười biếng đáp lại: “Ừm.”
“Cậu tốt với mình như thế,” Ôn Ly chớp chớp mắt, giọng nói pha chút đùa cợt, “Không lẽ trước đây mình đã cứu cậu một mạng rồi sao?”
Thẩm Hách Dư nghe vậy, khẽ bật cười.
Cậu đưa tay vào túi áo, rút ra một thứ rồi chìa về phía cô.
Là một viên kẹo.
Một nửa phí bảo kê.
Khóe mắt Thẩm Hách Dư ánh lên ý cười: “Người làm đại ca…. Đối xử với người của mình tốt chút không được sao?”
Ôn Ly không nói nên lời, phí bảo kê là cô tự nói ra. Chỉ dùng hai viên kẹo để đổi lấy một ly trà sữa và một chai nước suối, nghĩ thế nào thì Thẩm Hách Dư vẫn là người chịu thiệt.
Nhưng cậu chẳng hề bận tâm.
Thẩm Hách Dư cất viên kẹo vào túi, hai tay đút trong túi quần, dựa lưng vào ghế, khép hờ đôi mắt lại.
Rõ ràng gương mặt cậu không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lùng khiến người khác khó mà chạm đến.
Ôn Ly nuốt nước bọt, khi Thẩm Hách Dư không cười, cậu còn khiến người khác sợ hãi hơn cả những người giận dữ la hét ầm ĩ nữa.
Sao lại có người…. lúc cười và lúc không cười khác biệt đến thế?
Khi cậu cười, như có hàng ngàn vì sao rực rỡ chiếu sáng cả người cậu, nhưng lúc cậu làm mặt lạnh, ánh sáng dường như bị đẩy xa ngàn dặm.
Ôn Ly kìm nén sự tò mò trong lòng, cúi đầu ngoan ngoãn tập trung vào bài học.
“Hôm nay cậu không mang bình nước à?” Thẩm Hách Dư ngáp một cái rồi nói, “Uống tạm nước suối vậy.”
Ôn Ly ngẩn người một chút, rồi đáp, “Được.”
Phương Nam cuối tháng ba, dù đã vào xuân nhưng trời vẫn còn lạnh, khí ẩm thấm sâu vào xương, khiến ngón tay cô tê buốt.
Ở Duệ Đức, mỗi tầng lầu đều có nơi lấy nước gần cầu thang, tiện cho học sinh lấy nước nóng, phòng ngừa bị cảm lạnh.
Hôm nay là ngày đầu tiên Ôn Ly chuyển trường đến, cô quên mang bình nước, đương nhiên cũng không có cách nào lấy nước nóng để uống.
Ôn Ly không ngờ Thẩm Hách Dư lại chú ý đến những chi tiết nhỏ mà đến chính bản thân cô cũng không để ý, lòng bỗng thấy dịu lại, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”
Thẩm Hách Dư khẽ cười, đáp: “Dù sao cũng đã nhận phí bảo kê rồi.”
Cậu hơi nghiêng người, khẽ ghé sát gần Ôn Ly, hạ giọng: “Có thể không làm gì mà được sao.”
Hơi thở cậu phả nhẹ vào tai cô, khiến vành tai Ôn Ly vừa tê vừa ngứa. Cô khẽ đưa tay nhéo nhẹ dái tai, im lặng không nói thêm gì.
CweetCweet>
Đúng lúc chuông vào lớp vang lên.
Cô gái ngồi bàn bên cạnh bỗng tỉnh dậy, thấy mảnh giấy nhỏ màu hồng nằm ở mép bàn cô, liền cong môi mỉm cười.
Cô nhẹ nhàng cất tờ giấy vào ngăn kéo, rồi gõ vài cái lên mặt bàn.
“Không có gì.”
……
Bốn tiết học buổi chiều trôi qua nhanh chóng.
Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, tiết cuối cùng – tiết tự học – cũng kết thúc.
Lớp học vốn yên ắng bỗng trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
“Cảm tạ trời đất, tôi lại sống sót ở Duệ Đức thêm một ngày rồi!”
“Tối nay ăn gì? Có muốn ra ngoài ăn không?”
“Được đó! Nghe nói ngoài cổng trường mới mở tiệm mì ramen, mì xương heo ngon lắm, nhất định phải thử!”
“Mình không đi đâu, còn phải về ký túc xá gội đầu.”
Cả đám bạn cùng nhau rời khỏi lớp bằng cửa sau, tiếng nói chuyện rôm rả theo gió len vào tai Ôn Ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô gấp sách lại, chợt khựng người khi nhớ ra mình còn phải đến phòng bảo vệ lấy hành lý, rồi về ký túc xá dọn giường. Suy nghĩ về việc ra ngoài dạo chơi lập tức tan biến sạch.
“Ôn Ly!” Lương Thất Hứa đứng bên bục giảng vẫy tay gọi cô, “Đi ăn tối chung không?”
Đứng cạnh cô là vài bạn nữ khác đang cười đùa vui vẻ. Nghe Lương Thất Hứa nói vậy, họ đồng loạt quay đầu nhìn cô.
Ôn Ly mỉm cười, nhẹ nhàng xua tay từ chối: “Thôi, mình phải về ký túc xá dọn dẹp một chút. Lần sau đi ăn cùng nhé.”
“Thôi mà,” Lương Thất Hứa chạy đến gần, khoác tay cô, “Tối tụi mình sang giúp cậu thu dọn cũng được mà.”
Ôn Ly lắc đầu.
Cô rút tay ra, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay Lương Thất Hứa, xoa nhẹ lòng bàn tay: “Lần sau đi với các cậu nha.”
“Vậy được rồi.”
Ôn Ly nói dứt khoát khiến Lương Thất Hứa không ép thêm nữa. Sau khi chào tạm biệt, Lương Thất Hứa cùng các bạn rời khỏi lớp.
“Anh Dư.”
Ninh Tử Thuyên đúng giờ xuất hiện ở cửa sau lớp 10A2, lén lút thò đầu vào như một tên trộm.
“Đi thôi?”
Hai người ra hiệu ngầm cho nhau. Thẩm Hách Dư từ từ đứng dậy, bước đi chậm rãi.
Cậu cúi đầu nhìn Ôn Ly, hỏi: “Có cần giúp gì không?”
Ôn Ly liên tục xua tay: “Không cần đâu.”
Thẩm Hách Dư chau mày, còn chưa kịp nói gì, bên cạnh Ôn Ly có người ngáp dài một tiếng.
Ngay sau đó, tiếng ma sát chói tai giữa chân ghế và sàn nhà vang lên.
“Cậu là con trai, sao vào ký túc xá nữ được chứ?”
“Mình giúp cậu ấy dọn là được rồi.”
Ôn Ly: ?
Cô quay ngoắt đầu lại nhìn. Nữ sinh bên cạnh nhìn cô từ trên cao, rồi bất ngờ nháy mắt với cô một cái.
“Mình là Tần Minh Hi.” – Cô vò vò mái tóc ngắn kiểu Nhật hơi rối, nở nụ cười lười biếng, “Là bạn cùng phòng mới của cậu.”
Đầu óc Ôn Ly bỗng trở nên mơ hồ.
Bạn cùng phòng của cô sao?
Tần Minh Hi dường như nhận ra ánh mắt hoài nghi, mỉm cười giải thích: “Sáng nay dì quản lý ký túc xá có nói với mình rồi. Phòng mình còn một giường trống.”
Ôn Ly gật đầu, “Thì ra là vậy.”
Thẩm Hách Dư thấy đã có người giúp cô nên không nán lại nữa, quay người rời đi cùng Ninh Tử Thuyên.
Tần Minh Hi đứng ở cửa sau, vươn vai hỏi: “Hành lý để ở phòng bảo vệ à?”
“Ừ.”
Ôn Ly vội vàng đứng dậy, cùng Tần Minh Hi đi xuống lầu.
Tòa nhà dạy học của Duệ Đức nằm ở cuối khuôn viên, có thể nói là cách xa phòng bảo vệ nhất.
Đi theo sau Tần Minh Hi một quãng đường, Ôn Ly mới nhận ra học sinh ở Duệ Đức rất chú ý đến cô bạn này.
Dù là con gái, Tần Minh Hi cao hơn đại đa số nam sinh ở Phương Nam.
Cô để tóc ngắn kiểu Nhật, nên rất ít người gặp lần đầu có thể nhận ra cô là con gái.
Không những thế, ngũ quan thanh thoát, diện mạo tuấn tú của Tần Minh Hi khiến cô thường xuyên phải mặc đồng phục nam thay cho đồng phục nữ kiểu Anh.
Đi trên đường, nếu không nhìn kỹ, nhiều người còn tưởng cô là một nam sinh đẹp trai, học giỏi.
Cũng may, hành lý của Ôn Ly không nhiều, chỉ một chiếc vali cùng bộ chăn ga gối nệm, không còn gì khác nữa.
Hai người chuyển xong chỉ trong một chuyến.
Ký túc xá của trường cấp 3 tư thục Duệ Đức tốt hơn rất nhiều so với các trường khác: mỗi khối ở một tòa nhà riêng, mỗi phòng chỉ có hai người.
Chỉ sợ mấy phòng ký túc xá đại trà làm đám con nhà giàu đóng học phí cả chục triệu mỗi kỳ phải chịu thiệt thòi.
Tần Minh Hi mở cửa, nói: “Vào đi.”
Cô đặt vali sát tường, đợi Ôn Ly bước vào rồi mới khép cửa lại.
Ôn Ly đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, lòng không khỏi thầm nghĩ: từ nhỏ đến lớn, ngoài phòng ký túc xá sáu người hay bốn người ở, cô chưa từng thấy phòng ký túc xá chỉ có hai người.
Điều kiện ở đây quả thật tốt quá rồi.
Ôn Ly nuốt nước bọt, vừa quay người lại thì thấy Tần Minh Hi tựa vào tường, ánh mắt cô thoáng nở nụ cười mỉm tinh nghịch hướng về phía Ôn Ly.
Bị cô bắt gặp, Tần Minh Hi không hề lúng túng, ngược lại còn nở nụ cười rạng rỡ, giơ tay ra: “Xin chào.”
“Hoan nghênh bạn cùng phòng mới của tôi.”