Thì ra là vậy.
Hóa ra vì sinh con gái mà cô bị nhà chồng ghét bỏ.
Nghĩ đến việc cô vừa mới ở cữ xong, hormone sau sinh còn chưa ổn định, tôi không định so đo với cô.
Tôi vội giải thích: “Vương Vân, cô nghe tôi nói, lúc đó tình hình nguy kịch, nếu không kịp thời cắt bỏ tử cung thì cô đã mất mạng rồi.”
“Thuyên tắc ối không phải chuyện đùa, tỷ lệ tử vong có thể lên tới 86%.”
“Nếu không tin, cô có thể lên mạng tra tài liệu, xem tôi có lừa cô hay không.”
“Việc cắt bỏ tử cung của cô thật sự là bất đắc dĩ, lúc đó không còn cách nào khác.”
“Chẳng lẽ vì muốn giữ tử cung mà để cô mất mạng hay sao?”
“Cô mới 23 tuổi, vẫn còn trẻ, dù không còn tử cung nhưng cô vẫn còn con gái, vẫn còn cả quãng đời tốt đẹp phía trước…”
Tôi còn chưa nói hết, đã bị Vương Vân tức giận cắt ngang.
“Bác sĩ Cao, bà đừng có ngụy biện nữa!”
“Trước đây là tôi không hiểu, tôi học ít, nên mới ngu ngốc bị bà lừa!”
Câu nói ấy khiến tôi sững người.
“Ý cô là gì? Tôi lừa cô cái gì?”
Là một bác sĩ, tôi luôn cẩn trọng.
Với bệnh nhân, có hỏi ắt có đáp, chưa bao giờ qua loa, càng không nói đến chuyện lừa dối.
Vương Vân đáp: “Em chồng tôi học điều dưỡng, nó nói rồi, thuyên tắc ối căn bản là không thể cứu sống!”
“Bà biết Trình Đông – người giàu nhất đó chứ? Em gái ông ta cũng chết vì thuyên tắc ối. Ông ta giàu như vậy, chắc chắn tìm bệnh viện tốt nhất, bác sĩ giỏi nhất. Đến em gái ông ta còn không cứu được, dựa vào bệnh viện của bà, dựa vào bà, sao có thể cứu tôi?”
“Cho nên, rõ ràng là bệnh viện các người cấu kết với nhau, cố tình lừa tôi!”
“Bà tay nghề kém, kích đẻ sớm khiến tôi khó sinh, băng huyết, sau đó phát hiện tử cung không giữ được, liền phối hợp với người trong bệnh viện lừa chúng tôi rằng đó là thuyên tắc ối!”
“Tôi còn trẻ như vậy, năm nay mới 23 tuổi, từ nay không thể sinh con trai.”
“Tất cả là lỗi của bà, là bà hại tôi! Bà là hung thủ! Là ác quỷ!”
Những lời của Vương Vân khiến tôi choáng váng.
Hôm nay tôi đã bận suốt một ngày.
Buổi sáng khám bệnh, buổi chiều làm phẫu thuật.
Vốn đã mệt mỏi rã rời.
Giờ nghe cô ấy trắng đen lẫn lộn như vậy, tôi suýt tức đến ngất đi.
Tôi vội vịn vào bàn, cố gắng kiềm chế cảm xúc, muốn tiếp tục giải thích.
“Vương Vân, thuyên tắc ối đúng là tỷ lệ tử vong cao, nhưng không phải hoàn toàn không thể cứu. Lúc đó tình hình cực kỳ nguy hiểm, nếu không lập tức mổ, tính mạng cô sẽ gặp nguy hiểm.”
“Quyết định của tôi hoàn toàn tuân theo nguyên tắc cấp cứu y khoa khẩn cấp. Hơn nữa, chồng cô cũng đã ký vào giấy cam kết phẫu thuật…”
“Đồ lừa đảo! Đừng ngụy biện nữa! Bệnh viện các người chỉ muốn trốn tránh trách nhiệm!”
Tôi còn đang nói thì đầu dây bên kia bỗng đổi thành giọng một người đàn ông.
Nghe ra là chồng của Vương Vân.
Người trước đây trông thật thà, ít nói.
Lúc này lại nói với giọng kích động, ngang ngược.
Anh ta quát: “Tôi ký giấy là bị bà dụ dỗ! Tôi không công nhận!”
“Tôi nói cho bà biết, chuyện này chưa xong đâu!”
“Nhà họ Trương chúng tôi chỉ có một con trai, giờ thì tuyệt tự rồi, phải bồi thường!”
“Một triệu! Một xu cũng không được thiếu!”
“Nếu không, chúng tôi sẽ báo cảnh sát, tố cáo với ủy ban y tế!”
“Còn sẽ tiếp tục đăng lên mạng, cho cả nước thấy bộ mặt thật của bà – một bác sĩ lang băm, cứ chờ đó mà xem!”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện