Điện thoại bị cúp ngang đầy thô bạo.
Tôi vừa định gọi lại thì phát hiện mình đã bị phía bên kia chặn liên lạc.
Lúc này đã qua giờ tan làm từ lâu, cả tầng khám sản phụ khoa yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm băng rôn Vương Vân tặng, treo trên tường, rất lâu… rất lâu.
【Diệu thủ hồi xuân, nhân tâm nhân thuật】
Tám chữ vàng ấy, từng rực rỡ vinh quang bao nhiêu, giờ đây lại châm biếm bấy nhiêu.
Tại sao lại thành ra thế này?
Rõ ràng tôi đã cứu cô ấy, cứu cả đứa con của cô ấy cơ mà.
Vì sao cô và gia đình lại đối xử với tôi như vậy?
Tôi không hiểu.
Thật sự không hiểu.
Tôi không kìm được mà mở lại bài đăng kia.
Dưới phần bình luận, đã sôi sục như chảo dầu.
【Bác sĩ giết người!】
【Loại người này nên bị tước giấy phép!】
【Đề nghị truy tìm thông tin thật của Cao Tiểu Thanh!】
【Tôi biết Cao Tiểu Thanh, lúc tôi sinh thì bị vỡ tử cung, con bị ngạt chết, bác sĩ đỡ đẻ cũng là bà ta!】
【Tôi cũng vậy, con tôi nay hai tuổi, bị bại não, chính bà ta hại! Con mụ lang băm này đáng ra phải ngồi tù từ lâu rồi!】
…
Vô số lời lẽ độc ác như thủy triều dâng lên, nhấn chìm tôi hoàn toàn.
Đêm đó, tôi ác mộng triền miên.
Lúc thì thấy Vương Vân và chồng cầm dao xông vào phòng mổ.
Lúc lại là sản phụ từng vì không đồng ý mổ lấy thai mà khiến thai nhi bị ngạt, bế đứa trẻ đỏ lòm, đầy máu đến trước mặt tôi.
Bọn họ gương mặt dữ tợn, không ngừng gào thét: “Bác sĩ giết người, mau đền mạng! Mau bồi thường!”
Cả đêm tôi không ngủ được.
Sáng hôm sau, vừa đến bệnh viện, tôi lập tức tới khoa y vụ.
Sau khi kể rõ tình hình cho đồng nghiệp phụ trách xử lý tranh chấp,
Anh ấy vỗ vai tôi, an ủi:
“Cao chủ nhiệm, bà yên tâm, tay nghề và y đức của bà, toàn viện đều thấy rõ, chuyện này chúng tôi sẽ xử lý, bà đừng lo quá.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đến nước này, tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Chỉ có thể giao cho họ xử lý, còn mình thì tiếp tục làm việc nghiêm túc.
Nhưng tôi không ngờ, mọi chuyện lại ngày càng tồi tệ!
Gia đình Vương Vân rõ ràng đã có chuẩn bị.
Họ đăng ký tài khoản trên hầu hết các nền tảng mạng xã hội.
Tên tài khoản đều là 【Nạn nhân khoa sản bệnh viện Nhân Dân số Sáu】.
Mỗi ngày, họ đều đăng vô số bài viết.
Tiêu đề giật gân liên tiếp xuất hiện:
《Bác sĩ lòng đen Cao Tiểu Thanh – dưới dao mổ bao nhiêu oan hồn?》
《Tự xưng là danh y, ngày ngày nghiên cứu cách cắt tử cung!》
《Cao Tiểu Thanh, khoa sản bệnh viện Nhân Dân số Sáu, lạm dụng y thuật, gây băng huyết, cắt tử cung, vĩnh viễn vô sinh…》
…
Không chỉ thế, họ còn tìm đến một số bệnh nhân mà tôi từng cứu chữa nhưng kết quả không hoàn mỹ, lập thành một “liên minh bạo lực mạng” chuyên nhắm vào tôi.
Bằng cách liên tục cắt ghép, thêm mắm dặm muối,
Họ dựng nên hết câu chuyện “máu và nước mắt” này đến câu chuyện khác, nói rằng vì tôi tay nghề kém, lạnh lùng vô tình mà khiến bệnh nhân tan nhà nát cửa.
Với những “bằng chứng” được chế tác kỹ lưỡng và lời lẽ đầy kích động ấy, những người ngoài cuộc không biết sự thật đã bị châm ngòi cơn phẫn nộ.
Họ cũng lần lượt tham gia, bắt đầu chửi rủa tôi một cách độc ác.
Bất kể tôi giải thích thế nào, chẳng ai muốn nghe, cũng chẳng ai tin.
Họ chỉ cho rằng tôi đang ngụy biện.
Sống hơn nửa đời người, lần đầu tiên tôi mới thấm thía rằng—
Hóa ra, những lời dơ bẩn lại sắc bén hơn cả dao mổ.
Hóa ra, bịa đặt, bôi nhọ một người lại dễ dàng và rẻ mạt đến thế.
Điều khiến tôi sợ hãi nhất là, sóng gió ngập trời trên mạng vẫn chưa đủ.
Sự tấn công và trả thù của họ, thậm chí đã trực tiếp leo thang sang cả đời thực.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện