Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Khi bị tìm về từ đạo quán, người em gái khác mẹ của tôi đã là một minh tinh nhỏ.

Cô ta vênh váo khoe khoang với tôi rằng hiện tại cô ta được cao nhân chỉ điểm, nhất định sẽ nổi tiếng vang dội.

Một bên châm chọc tôi, nói rằng mặc dù tôi cũng có chút tư sắc, nhưng số mệnh không tốt, chỉ có thể làm một kẻ quê mùa.

Tôi không nói gì, nhìn năm con tiểu quỷ trốn sau lưng cô ta đang run rẩy nhìn mình, rơi vào trầm tư.

1

Lúc tài xế riêng của bố đến cổng đạo quán đón, tôi vừa thu dọn hành lý xong.

Ông ta nói chuyện với chú tiểu ở cổng núi thì tôi đã xách vali đi ra ngoài.

Theo suy đoán từ quẻ bói.

Chính là hôm nay.

Nhưng thời gian hơi sớm hơn nửa tiếng.

Là chỗ nào bị tính sai?

Tôi đưa hành lý cho ông ta, một bên tính toán lại.

À, đúng rồi. Vấn đề nằm ở người đến đón tôi hôm nay.

Tài xế nhiệt tình cất hành lý, lại lúng túng giải thích lý do tại sao bố tôi không đến đón, còn chu đáo chuyển một mớ lời nhớ nhung của ông ấy dành cho tôi.

Tôi mỉm cười.

Tôi đã sớm biết, duyên phận của tôi mong manh, không cầu được.

Cũng không mong đợi.

2

Tài xế phát hiện tôi không hề tức giận, thái độ lập tức trở nên xuề xoà.

Ông ta vừa lái xe vừa nhìn tôi qua gương chiếu hậu, tôi cũng nhìn anh ta từ trong đó.

Khoảng bốn mươi tuổi, trắng trẻo khá ưa nhìn, có một đôi mắt âm dương.

Con ngươi hơi đỏ, mang theo đường vân như loài dơi mắt đỏ.

Người có đôi mắt như vậy, trời sinh dâm đãng, đời sống hỗn tạp.

Điều này trùng khớp với thứ mùi xú uế mà tôi ngửi thấy trong xe.

Mà trên trán ông ta, lúc này lại có một đám khí đen nhàn nhạt.

Đây là dấu hiệu gặp phải đào hoa sát.

Ông ta thấy tôi đang nhìn mình, nhếch mép cười, lời nói ẩn ý: "Tiểu thư lớn lên xinh đẹp, khí chất cũng tốt, nhìn cô thật không giống người từ nông thôn lên."

Môi cực mỏng, không có râu. Là miệng dê khắc khổ.

Miệng như vậy cộng với mắt như kia, là tướng c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.

Nhiều nhất không quá ba tháng.

Nhưng nếu ngày sinh tốt, hoặc hơi chú ý, cũng có thể giảm bớt.

"Không biết anh là người sinh tháng mấy năm nào?"

3

Xe dừng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai người địa phương ôm cái giỏ đồ, có chuông gió và hoa hoàng yến đi tới, chào mời bên ngoài cửa sổ xe.

Một đồng bốn bông hoa. Tài xế lập tức chửi bới.

"Thật xui xẻo. Những tên nhà quê này thật là hôi hám." Ông ta bực bội xua đuổi: "Đi đi đi, qua một bên đi."

Tôi vừa hay có tiền lẻ. Hạ cửa sổ xe phía sau xuống, hỏi người phụ nữ kia mua lấy mấy bông hoa.

Xoa nát bông hoa trên đầu ngón tay, hương thơm át vợi đi mùi hỗn loạn trong xe.

Tài xế khinh thường nhìn ra ngoài cửa sổ: "Tiểu thư, tôi không nói sai chứ, những người này không thể cho họ sắc mặt tốt được."

Ông ta nói một tràng, rồi hỏi tôi: "Đúng rồi, vừa nãy cô nói gì?"

"Không có gì." Tôi cất lá bùa vàng trong tay đi, không nói nữa.

Đạo pháp bao la, không độ người vô duyên.

4

Trên đường tài xế nhận được một cuộc điện thoại.

Giọng nói tò mò xen lẫn cay nghiệt hỏi anh ta đã đón được người chưa, lại hỏi tôi trông như thế nào.

Tài xế nói rất giống phu nhân trước kia.

Đối phương hừ một tiếng, liền hỏi tôi hiện tại đang mặc gì.

Nghe nói tôi mặc áo đạo bào màu trơn, lập tức bảo tài xế đưa tôi đi gặp cô ta.

"Là nhị tiểu thư." Gương mặt tài xế mang theo vài phần cưng chiều: "Cô ấy vừa nghĩ đến việc được gặp chị gái, vui mừng đến mức không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa, hiện tại muốn gặp cô ngay. Vừa hay, tối nay tiểu thư… à không, cô Phạm tham gia hoạt động, cô cũng có thể đến đó để mở mang tầm mắt."

"Đều được." Sắc mặt tôi vẫn thản nhiên như thường.

Khóe miệng tài xế nhếch lên một tia giễu cợt.

5

Địa điểm tổ chức hoạt động ở ngay tại trung tâm thành phố.

Là một buổi lễ trao giải hạng xoàng, ban tổ chức bày ra một đống trò hề để moi tiền nhà tài trợ và các ông lớn trong giới giải trí.

Em gái muốn tôi đến đó bây giờ, chẳng qua là muốn tìm một cái cớ, kiếm một chút tin tức, nói không chừng có thể gây chú ý một chút.

Mặc dù tôi ở trong giới tu hành, nhưng theo sư phụ đi qua nhiều nơi như vậy, đối với giới giải trí này cũng biết được kha khá.

Ô tô không thể vào hội trường, chỉ có thể dừng ở bên ngoài.

Tôi xuống xe, mấy phóng viên lập tức chuyển ống kính về phía tôi.

Bên cạnh, một người nổi tiếng trên mạng bàn tán: "Đây là ai vậy, thật biết cách gây chú ý, mặc gì thế này?"

Một người khác tỏ ra hối hận: "Biết thế tôi mặc một bộ Hán phục, chắc chắn sẽ nổi bật hơn."

Tài xế gọi điện thoại cho em gái tôi, điện thoại luôn trong trạng thái bận.

Tôi bảo ông ta, không cần gọi nữa.

Phía trước có một người đẹp chậm rãi đi tới, ánh mắt sáng quắc, nước mắt lưng tròng nhìn tôi.

Đây hẳn là cô em gái chưa từng gặp mặt của tôi, Phạm Tử Hân.

Nhưng, thật kỳ lạ, dưới lớp trang điểm tinh xảo của cô ta, lại là một đôi mắt âm dương giống hệt tài xế.

Đây còn chưa phải là điều đáng ngạc nhiên nhất.

Trên lưng cô ta, lúc này có năm con tiểu quỷ, đều đang nhìn tôi.