Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

Tôi vừa bước lên phía trước một bước.

Năm con tiểu quỷ lập tức lấy tay che mặt, lại len lén nhìn qua khe hở giữa các ngón tay, vô cùng run rẩy.

Trên người mỗi tiểu quỷ đều mang theo ánh sáng trắng, điều này chứng tỏ là được mời đến.

Không được mời không thể tự ý hành động.

Đây là quy tắc.

Lần này tôi xuống núi, nguyên nhân thứ nhất là sư phụ tôi nói tôi còn bụi trần chưa dứt, phàm là người tu hành, nên dứt bỏ tình cảm luyến ái. Hơn nữa, tôi và bố tôi còn ba năm duyên phận, phải đi ngay lập tức. Nguyên nhân thứ hai là tôi lại làm hỏng một lá cờ ngũ sắc bảo bối của ông, cần bắt năm con quỷ nợ để trấn cờ, tôi vô cùng nghi ngờ đây mới là nguyên nhân chính.

Tôi đến đây là để trả nghiệp chướng, không phải đến gây chuyện.

Vì vậy tôi chỉ nhìn mấy con tiểu quỷ trắng một cái, không làm ra động tác gì.

Phạm Tử Hân đi đến gần, nhìn thấy bộ dạng của tôi, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, lớp trang điểm hoàn hảo, nước mắt lưng tròng giới thiệu với mấy phóng viên truyền thông của các trang báo lớn nhỏ được sắp xếp từ trước.

Đây là người chị gái đã thất lạc của cô ta hơn mười năm, cô ta thật sự quá kích động, hơi thất thố, mong mọi người thông cảm.

Theo lời nói của cô ta, ống kính chuyển hướng về phía tôi.

Tôi gật đầu chào.

Lại nhận được mấy tiếng kinh hô.

Phản ứng như vậy tôi đã sớm quen rồi.

Phạm Tử Hân cau mày liếc nhìn mấy phóng viên nhỏ được trả tiền, lập tức ra hiệu cho trợ lý đưa tôi đi.

Cô ta vừa đi vừa hạ giọng, rất tức giận hỏi tài xế: "Chú Tần, sao chú không nói cô ta xinh đẹp như vậy?"

"Như thế nào?" Tài xế tên Tần hỏi.

Giọng nói hạ thấp lại bất mãn: "Xinh. . . xinh đẹp như vậy! Hồ ly tinh."

Lão Tần lập tức cười như dỗ dành con nít: "Nào có? Cô ta có hơi xinh đẹp một chút, nhưng làm sao sánh bằng cô."

Phạm Tử Hân hừ một tiếng giọng mũi: "Tiểu Lộ, cô nhớ sắp xếp thông cáo phía sau, chỉ đăng những tấm ảnh chụp mặt tôi, ngày mai đẩy lên một chút."

Tu hành đã khá lâu, tai mắt nhạy bén hơn người thường, vậy nên mặc dù cô ta đã hạ thấp giọng, tôi vẫn nghe rõ ràng.

Nhìn thoáng qua, ngũ quan, cả cằm của cô ta đều đã qua chỉnh sửa, trông rất tinh xảo, nhưng cằm nhọn mũi thấp, đầu mũi không có thịt, không phải tướng mạo có phúc, lại không tu thân tích đức.

Hiện tại tuy đã mời tiểu quỷ trắng trợ vận, nhưng cũng chỉ là tham ô vận khí của nửa đời sau.

Uống rượu độc giải khát.

Thật sự muốn thay đổi vận mệnh, đi đường âm là không thể nào.

7

Ngay lúc này, tôi nhìn thấy một con tiểu quỷ trên vai Phạm Tử Hân run rẩy, tay kéo một sợi dây đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Theo nơi sợi dây đỏ biến mất, tôi nhìn thấy ánh đèn flash sáng chói như sao ở nơi không xa, ánh sao lấp lánh.

Một người đàn ông có vầng hào quang bao quang, anh tuấn từ trong ánh sao đi tới.

Người hâm mộ giơ bảng đèn, hô to tên anh ta: "Tô Nghiệp Thành! Tô Nghiệp Thành!"

Phạm Tử Hân kích động, lập tức đứng yên, đồng thời bảo trợ lý hai bên dọn chỗ bên cạnh cô ta ra.

Có thể cùng nhau bước vào sẽ lại được lên một tin tức nữa.

Nhưng điều tôi ngạc nhiên hơn là người đàn ông này, trên người anh ta vậy mà. . . có năm sáu sợi dây đỏ đang kích động muốn chạm vào anh ta.

Đều là sợi dây nhân duyên của đường âm.

Nhìn bùa chú nguyền rủa trên sợi dây còn cùng xuất phát từ một người.

Tôi có chút kinh ngạc, là đồng nghiệp lòng dạ hiểm độc nào làm ra dây tơ hồng? Còn bán sỉ nữa?

Thắt dây tơ hồng, mượn vận khí của quỷ, tăng cường đào hoa, cúng tế hồ ly, là chuyện các minh tinh nhỏ trong giới giải trí thường làm.

Nhưng có mấy sợi dây tơ hồng cùng lúc hướng về phía một người, như vậy thì hơi quá đáng rồi!

Chưa kể đến việc những sợi dây tơ hồng này đều giống nhau.

Mấy con quỷ gặp mặt nhất định sẽ tranh giành lẫn nhau, cho dù Tô Nghiệp Thành này mệnh cứng, sớm muộn gì cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Ngay lúc này, một phóng viên nhỏ muốn giành một vị trí tốt, vừa hay chắn trước mặt Phạm Tử Hân.

Ánh mắt cô ta lạnh xuống, liếc nhìn trợ lý to con vạm vỡ bên cạnh.

Trợ lý hiểu ý, giả vờ vô ý, đột nhiên va vào phóng viên nhỏ.

Phóng viên nhỏ cúi người, lập tức loạng choạng ngã nhào ra ngoài, máy ảnh và túi xách trên tay cũng bay lên.

Đáy mắt Phạm Tử Hân mang theo ý cười, một mặt đưa tay che miệng, giả vờ hoảng sợ, muốn tiến lên dựa vào bên cạnh Tô Nghiệp Thành.

Trong nháy mắt phóng viên nhỏ ngã về phía Tô Nghiệp Thành, anh ta nắm lấy cánh tay phóng viên nhỏ, sau đó khéo léo buông lỏng lực để cô ta đứng vững.

Toàn bộ quá trình trôi chảy, động tác hoàn mỹ.

Phóng viên nhỏ còn chưa hết kinh sợ lắp bắp: "Máy ảnh của tôi… "

Cùng lúc đó, chiếc máy ảnh và túi xách rơi xuống phía sau, đã bị tôi túm lấy bằng một động tác xoay eo.

Sau khi đưa đồ cho phóng viên nhỏ vừa được cứu, cô ta đỏ mặt cúi đầu cảm ơn tôi và Tô Nghiệp Thành.

Tô Nghiệp Thành quay đầu nhìn tôi, do dự một chút, vẫn hỏi: "Cô là?"

Phạm Tử Hân chen vào: "Đây là chị gái mới ở quê lên của tôi. Bị thất lạc hơn mười năm, hôm nay mới vừa tìm được."

Cô ta cố ý đến gần Tô Nghiệp Thành.

Dây tơ hồng quỷ càng gần hiệu quả càng tốt.

Tôi liếc nhìn vai cô ta, con tiểu quỷ đang kéo dây đỏ nhìn thấy vậy liền run rẩy buông tay ra.