Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi xuống xe đi được vài bước, nghe thấy Tô Nghiệp Thành ở phía sau nhỏ giọng nghi hoặc: "Kỳ lạ, sao vừa rồi lại căng thẳng như vậy?"
Tôi mỉm cười, đương nhiên là căng thẳng, xung quanh anh đều là quỷ.
11
Tôi đến trước cổng biệt thự nhà họ Phạm, phát hiện ra một vấn đề, tôi không có chìa khóa.
Hôm nay còn một lần bói toán, tôi bấm ngón tay tính toán, yên lặng chờ đợi.
Quả nhiên người đầu tiên trở về là Phạm Tử Hân.
Bỏ chạy giữa chừng, cô ta có chút tức giận bất bình.
"Tô Nghiệp Thành có phải đang ở cùng cô không? Vừa rồi trong bữa tiệc anh ấy không tham gia đã có việc đi rồi."
Cô ta nhìn trái nhìn phải, đại khái cảm thấy bản thân hồ đồ rồi: "Tôi thật sự hồ đồ rồi, người như anh ấy sao có thể ở cùng cô, xe của anh ấy vẫn còn ở đó, chắc chắn là Thái Y Tĩnh cùng đám trà xanh kia đang làm phiền anh ấy, tôi thật không nên bỏ về."
Nói xong, cô ta liếc xéo tôi một cái: "Không vào được sao? Hừ, đợi tôi chơi chán trở về, sẽ cho cô vào nhà."
Tôi nhún vai: "Không sao, bố sắp về rồi."
"Mơ đi cô. Bố đi công tác, tiện thể mua túi xách cho tôi, cho dù có về, cũng sẽ không phải hôm nay."
Lời còn chưa dứt.
Phía trước vang lên tiếng còi xe, một chiếc xe con màu đen chậm rãi chạy tới.
Chính là người bố ruột đã xa cách tôi hơn mười năm, Phạm Bình. Phạm Tử Hân lập tức sững sờ.
12
Phạm Bình có chút kích động, trên mặt mang theo ý cười, đáy mắt lại bình tĩnh.
Không khó để hiểu, từ sau khi tôi bị lạc, mẹ tôi qua đời, ông ta quang minh chính đại cưới mẹ của Phạm Tử Hân.
Lại có vợ có con. Đối với trí nhớ, thay thế luôn triệt để hơn xóa bỏ.
Đối với tôi, vốn dĩ tình cảm bố con rất mong manh, gặp một lần ít đi một lần.
Không có cái gọi là tình cảm.
Nhưng sư phụ nói, một trong năm con quỷ nợ kia ở trong nhà tôi, tôi đã quan sát một lượt, ngoại trừ năm con tiểu quỷ trắng trên người em gái đã chạy về phòng ăn đồ cúng, không nhìn thấy con nào khác.
Chẳng lẽ thời cơ chưa tới?
Cùng nhau vào nhà, Phạm Bình giữ tôi lại nói chuyện ở phòng khách.
Phạm Tử Hân cố ý làm nũng bảo Phạm Bình lấy quà, lại mở máy chiếu, bảo ông ta xem buổi phát sóng lễ trao giải tối nay.
"Con còn nhận được giải thưởng Phong cách thời trang xuất sắc nhất nữa."
"Chị gái—" Cô ta cố ý kéo dài giọng, trà xanh: "Cùng xem đi, hôm nay chị cũng ở đó mà?"
Kết quả mở buổi phát sóng, hot nhất là một cô nàng nổi tiếng trên mạng, cô ta quay cảnh tôi và Tô Nghiệp Thành đồng loạt ra tay cứu người.
Các chủ đề liên tiếp lọt top.
"Chị gái đạo sĩ cấm dục, em có thể!"
"Thật sự rất xinh đẹp, Phạm Tử Hân ở cạnh chị ấy, quê mùa c.h.ế.t đi được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Nghe nói chị ấy là con gái đã mất tích hơn mười năm của nhà họ Phạm, hôm nay là ngày đầu tiên được tìm về."
"À, hôm nay cố ý đưa chị gái đến tham gia chương trình, là chuẩn bị cho chị gái ra mắt sao? Em ủng hộ!"
Phạm Tử Hân lướt rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một chủ đề hot search vừa mới giảm nhiệt độ.
"Phạm Tử Hân quê mùa."
Cô ta lập tức tức đến c.h.ế.t đi sống lại, quay đầu trừng mắt nhìn tôi. Tôi nhướng mày, cũng nhìn cô ta.
Dưới ánh mắt của tôi, cô ta bại trận, vô thức lùi lại một bước: "Đừng vội đắc ý. Cơ hội của tôi không chỉ có một cái này."
13
Ngày hôm sau, tôi vừa mới làm xong hộ khẩu và căn cước công dân trở về.
Phạm Tử Hân đắc ý dào dạt gọi tôi lán lại ở phòng khách: "Này, nói cho cô biết, hôm nay Nghiệp Thành hỏi tôi xin số điện thoại nhà rồi."
"Tôi đã biết ngay, anh ấy nhất định sẽ thích tôi."
Phía sau cô ta nhỏ giọng lẩm bẩm: "Buộc nhiều dây tơ hồng như vậy, nhất định sẽ có cái dùng được!"
Tôi: Khó trách vận khí trên người cô ta lại xấu như vậy.
"Này. Cô có nghe thấy tôi nói gì không?"
Mùi nước hoa trên người cô ta xộc lên khiến tôi đau đầu.
"Lần này tôi đến đây lấy đi thứ tôi muốn, sau đó sẽ rời đi. Sẽ không lâu đâu. Thật ra, cô không cần coi tôi là kẻ thù của cô. Coi nhau như người xa lạ cũng được."
Phạm Tử Hân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi, nhìn đủ hai giây, đột nhiên cười một tiếng.
"Nói hay lắm. Cô nghĩ tôi không biết thủ đoạn của cô sao? Chẳng qua là căn cơ quá nông cạn, muốn tranh thủ thêm thời gian hả? Đừng tưởng có một khuôn mặt là có thể muốn làm gì thì làm. Chung sống hòa thuận? Cô có thể chung sống hòa thuận với cái gai trong thịt của mình sao?"
Tôi lắc đầu.
Phạm Tử Hân tưởng tôi chịu thua: "Tôi khuyên cô tốt nhất nên nhanh chóng quay về cái đạo quán rách nát của cô đi. Nếu không, cho dù cô muốn cái gì, tôi cũng sẽ phá hoại."
Tôi mỉm cười: "Thật ra, tôi muốn cô bình an vô sự."
Phạm Tử Hân: "..."
Tôi vẫn nhắc nhở một câu: "Mỗi ngày làm một việc tốt. Sau này buổi tối nên ít ra ngoài, cũng không nên đến những nơi có âm khí nặng."
Không phải con quỷ nào cũng dễ nói chuyện như mấy con tiểu quỷ trắng cô ta nuôi.
Cô ta đi được một lúc, điện thoại trong phòng khách vang lên, vậy mà lại là Tô Nghiệp Thành.
Lý do của anh ta ngược lại rất đầy đủ.
"Cô vẫn chưa gọi điện thoại đến... Hôm đó quên một chuyện, thời gian khai máy là mười giờ sáng mai."
"Cảm ơn."
"Còn nữa, địa chỉ gì đó cô còn nhớ không?" Anh ta nghe tôi lặp lại một lần, lại rất tự nhiên hỏi: "Có cần tôi tiện đường đến đón cô không?"
Bên cạnh anh ta có người nhỏ giọng cười: "Tô ca, cái kiểu tiện đường này của anh, thật sự là tiện đường nha, đến thành phố bên cạnh cũng tiện đường."
Sau khi tôi từ chối, Tô Nghiệp Thành cũng không hề thất vọng, nói rất nhiều điều cần chú ý trong đoàn phim, bảo tôi đừng lo lắng, cảnh quay của tôi ở phần sau, anh ta sẽ giảng giải cho tôi các kiểu, cuối cùng nói rất lâu, mới nói ngày mai gặp.
Lắm lời y như sư phụ, nhưng cũng không đáng ghét.