Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Bộ phim mới này là một bộ phim dân quốc kỳ ảo.

Vai diễn của tôi trong đó là một tiểu đạo sĩ câm bắt quỷ.

Quả thật rất phù hợp.

Lúc tôi đến nơi vẫn chưa chính thức khai máy.

Mọi người vừa rửa tay, đầu heo đã chuẩn bị xong, nhà đầu tư đang phát biểu, đạo diễn tay cầm ba nén hương dài chờ đợi, trong đám người đen nghịt, tôi ngửi thấy một mùi thịt khó diễn tả.

Không hôi, nhưng rất gây, không dễ chịu chút nào.

Bên cạnh Phạm Tử Hân, là Tô Nghiệp Thành và Lục Định Bách, người đóng vai nam phụ.

Tô Nghiệp Thành mỉm cười với tôi.

Lòng bàn tay bắt đầu nóng lên, tôi định thần lại, nhìn nén hương mới được thắp.

Lửa đang cháy, Phạm Tử Hân muốn thể hiện, chạy lên thổi tắt một hơi.

Khói hương kính thần là thứ kỵ nhất trọc khí của con người.

Nhưng giờ lành đã đến, Phạm Tử Hân lại là nữ phụ, ông ta nhẫn nhịn thay hương, lần này khi châm lửa, ba nén hương cùng cháy, đều đều, ổn định.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cuối cùng khi mở tấm vải đỏ của máy quay, tuyên bố khai máy, trợ lý bưng hương ở bên kia run tay, một nén hương đổ xuống.

Hai dài một ngắn, là hương thúc mệnh, trong tháng nhất định sẽ có chuyện.

Tro hương rơi xuống vốn là màu trắng cát tường, vì trợ lý phong thủy vội vàng âm thầm đi đỡ hương, ấn thành màu đen rợn người.

Điềm báo đại hồng.

Tôi không khỏi cau mày.

15

Phạm Tử Hân biết tôi đến đây là để quay phim, mắt trợn tròn.

Chờ Tô Nghiệp Thành chào hỏi tôi xong, xác nhận người giới thiệu, cô ta sững sờ một lúc lâu, lại nặn ra nụ cười, "nhiệt tình" đề nghị với tôi: "Này, nói cho cô biết, giới giải trí không dễ dàng gì đâu, cái vòng tròn này rất bẩn rất loạn, cô như vậy, thanh cao, thoát tục, không thể nào tồn tại được. Nếu cô thật sự muốn xem thử, cô có thể đến làm trợ lý cho tôi, tôi cũng có thể trả lương cho cô, ổn định hơn so với vai phụ của cô. Cô xem, làm vai phụ chỉ được ăn cơm hộp, thật đáng thương."

Một đám diễn viên quần chúng bên cạnh nghe vậy đồng loạt quay đầu nhìn cô ta.

Mà vượt qua đám diễn viên quần chúng phía sau, còn có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, dáng người nhanh nhẹn, trang điểm đậm, mặc trang phục diễn xuất áo dài.

Mùi thịt đó chính là từ người cô ta truyền ra.

Tôi cau mày: "Kia là?"

Phạm Tử Hân nhìn theo, có chút khinh thường: "Cô nói cô ta sao, đó là chị Nhã Phi. Đều sắp năm mươi rồi, còn diễn vai nữ phụ. Cô xem, làm diễn viên thật vất vả, năm mươi tuổi rồi còn phải ra ngoài kiếm sống, tôi thấy cô, cân nhắc một chút đi."

Cô ta vừa dứt lời, chị Nhã Phi liền quay đầu nhìn mỗi tôi.

Phạm Tử Hân lập tức thay đổi sắc mặt, cười híp mắt: "Chị Nhã Phi, chị cũng ăn cơm hộp sao?"

Câu này hỏi, cũng như không hỏi.

Chị Nhã Phi đứng dậy, nhìn cô ta một cái với vẻ mặt vô cảm, sau đó rời đi.

"Hóa ra là cô ta." Tôi thầm nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Năm món nợ của Đạo gia, nợ đầu tiên chính là nợ da người.

Lớp vỏ bọc càng xinh đẹp, nợ da người càng nặng.

Người chị gái này, trên người dường như có một trong năm con quỷ mà tôi cần.

16

Tôi từ chối lời đề nghị của Phạm Tử Hân, rất nhanh đã nhận được món quà đầu tiên mà cô ta tặng.

Cô ta "phát hiện" nam phụ bị thương, không thể diễn mấy cảnh hành động hôm nay.

Vì vậy, cảnh quay của tôi được đẩy lên trước.

Địa điểm quay phim là một tòa nhà nhỏ kiểu cũ.

Tòa nhà bị bỏ hoang đã lâu, mặc dù có người quét dọn, nhưng không có người ở. Hiện tại vì quay phim, cũng cố ý bố trí ánh sáng âm u.

Rõ ràng rất yên tĩnh, nhưng tôi chỉ cảm thấy ồn ào. Rất nhiều, rất nhiều tiếng động.

Ánh mắt tôi lướt qua dấu vết mơ hồ trên lớp bụi mỏng trên mặt đất, ngón tay tùy ý bóp quyết điểm vào vết tích để xem hướng gió, vậy mà lại biến thành màu trắng.

Mò kim đáy biển, lại vô tình nhận được mà không tốn chút công sức nào, nơi này quả nhiên ẩn giấu thứ gì đó.

Chị Nhã Phi vốn dĩ vẫn luôn ôm bụng, đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.

Phạm Tử Hân một lòng muốn lấy lòng cô ta, vì chị Nhã Phi này nắm giữ nhiều nguồn lực, các mối quan hệ phía sau đan xen phức tạp, nếu có thể được chị ta nâng đỡ, vậy thì đơn giản có thể trực tiếp thăng cấp.

Sáng sớm đã nghe thấy Phạm Tử Hân sai bảo trợ lý đặt đồ ăn, sau đó lại đi bộ gần hồ với chị Nhã Phi, nhưng chị ta vẫn luôn hờ hững với cô ta.

Cảnh quay của tôi vốn là một cảnh hành động đơn giản.

Tôi yên lặng ngồi trên lan can gỗ đọc kịch bản.

Cảnh đánh nhau này có vẻ không khó.

Nhưng có chút khác so với những gì Tô Nghiệp Thành kể cho tôi, dường như độ khó của động tác đã được tăng thêm.

Phạm Tử Hân cong môi cười ẩn ý, khoanh tay nhìn tôi, ánh mắt mang theo ý giễu cợt lướt qua chỉ đạo võ thuật và hậu cần đạo cụ trên trường quay.

Một phút trước khi khai máy, chỉ đạo võ thuật nhanh chóng nói đơn giản một tràng, như sợ tôi sẽ dễ dàng hiểu được.

Anh ta nói xong, chưa đợi tôi lên tiếng, đã quay đầu nói với phó đạo diễn: "Cô ấy nói không thành vấn đề."

Phạm Tử Hân khẽ cười một tiếng.

Phó đạo diễn cười nhạt: "Chuẩn bị xong chưa?"

Tôi gật đầu.

Phạm Tử Hân nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Chờ xem cô ta làm trò hề như thế nào."

Cô ta đưa tay chọc chọc Lục Định Bách, người đóng vai nam phụ, cố ý hỏi: "Nhìn cái gì? Vừa rồi rõ ràng đã đồng ý rồi, bây giờ lại luyến tiếc? Anh cũng cảm thấy cô ta xinh đẹp? Đang ăn trong bát còn nhìn vào nồi."

"Sao bằng em được. Anh và Tô Nghiệp Thành không giống nhau, em biết anh mà, anh là người như vậy, ghét nhất phụ nữ nhàm chán, lại thêm múa đao vung côn thô lỗ, thật sự không có chút nữ tính nào. . ." Anh ta lắc đầu.

Anh ta còn chưa nói xong, phó đạo diễn đã hô khai máy.

Tôi đá ngang một cái, xoay người, lộn nhào, đáp chính xác lên năm cọc gỗ, lộn nhào hai vòng, sau đó ngả người ra sau một cách uyển chuyển, gọn gàng, mũi tên đạo cụ b.ắ.n tới từ phía sau bị tôi chộp lấy trong tay, tôi từ từ quay đầu lại, áo đạo bào bay bay.

Lòng bàn tay hơi nóng, mũi tên dài trong tay vậy mà lại là thật.

Tôi giơ tay ném ra, mũi tên dài đáp chính xác trước mặt Phạm Tử Hân và Lục Định Bách một cm, một con rắn vừa hay lao ra từ đó, bị tôi trực tiếp định trụ.

Lục Định Bách sững sờ như tượng gỗ, rõ ràng bị dọa choáng váng, không nói ra được câu nào nữa.