Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Trời đêm phủ kín một màu đỏ sẫm. Trong đại sảnh rộng lớn, đèn lồng tân hôn treo khắp bốn bức tường, ánh lửa lay động hắt lên tấm màn sa tanh mỏng manh trước giường cưới. Mùi hương gỗ trầm nồng nàn len lỏi giữa không khí ngột ngạt khiến Tô Linh có cảm giác bản thân vẫn còn say rượu.

Nàng chậm rãi mở mắt, ánh nhìn mờ mịt dừng trên đôi nến song hỉ đang cháy rực, hắt lên bóng lưng cao lớn của người đàn ông ngồi dựa bên bàn.

Hắn không vội tiến đến, chỉ chậm rãi rót rượu, dáng vẻ tao nhã nhưng lạnh lẽo đến mức khiến da đầu nàng tê rần.

Hắn chính là Lục Cảnh Diễm, Thế tử phủ An Hầu, cũng là nhân vật phản diện nàng từng tự tay viết ra.

Hắn luôn tồn tại với ánh mắt bàng quan và giọng nói lãnh đạm, dường như sinh ra đã mang khí chất coi rẻ tất thảy mọi người.

Vấn đề là, giờ hắn chính là phu quân của nàng.

Tô Linh siết chặt mép chăn, nuốt khan một ngụm nước bọt, gắng sức kéo khóe môi cong lên nụ cười mềm mại nhất.

“Thế tử gia, đã muộn rồi, nếu… nếu không có việc gì, thiếp xin được…”

Hắn đặt chén rượu xuống, tiếng chạm khẽ vào mặt bàn khiến tim nàng đập loạn.

Lục Cảnh Diễm chậm rãi đứng dậy, từng bước một đi về phía giường cưới.

Tô Linh vô thức lùi lại, chân gần như vướng vào mép đệm dày, giọng nàng run run nhưng vẫn cố giữ vẻ dịu dàng.

“Thiếp… thiếp biết Thế tử gia không muốn cùng thiếp viên phòng. Chuyện này… thiếp tuyệt đối không oán trách…”

Ánh mắt hắn dừng trên mặt nàng một thoáng. Rất lâu sau, hắn cất giọng trầm thấp, khàn khàn tựa như lướt qua lớp băng lạnh.

“Không muốn?”

Hắn cúi người, bàn tay xương dài bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng lên nhìn thẳng vào đáy mắt đen sâu hun hút.

“Tô Linh, ngươi không phải từng mơ ước bản tọa? Đêm nay, cho ngươi toại nguyện.”

Nàng hoảng hốt tròn mắt, toàn thân nổi da gà.

Không phải. Nàng nào có mơ ước gì. Là trong kịch bản nàng tự viết, nữ chính một lòng si mê Thế tử, thậm chí vì hắn mà không tiếc dẫm lên tự trọng.

Nhưng thực tế, nàng chỉ muốn sống yên ổn qua ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Thiếp… thiếp…”

Hắn không để nàng biện giải, ngón tay khẽ lướt xuống cổ nàng, rồi chậm rãi kéo dải lụa hồng buộc trước ngực.

Tấm áo mỏng tuột xuống bờ vai trắng, lộ ra vết son đỏ mảnh nàng vô ý quệt lúc uống rượu.

Ánh mắt hắn thoáng tối lại.

Tô Linh run bần bật, cố níu tấm chăn che trước ngực.

“Thế tử gia… xin… xin người…”

“Ngươi thích giả bộ thuần lương.”

Hắn cúi xuống, hơi thở phả lên vành tai nàng nóng rực.

“Nhưng bản tọa sẽ dạy ngươi, phải ngoan ngoãn thế nào.”

Chỉ một giây sau, thân thể cao lớn đè xuống, hơi thở lạnh lẽo lẫn mùi rượu ập đến.

Nàng khẽ kêu lên, vô thức bấu lấy bờ vai rắn chắc.

Mắt hắn dán chặt lên gương mặt đỏ bừng của nàng, giọng nói khàn đục:

“Đêm nay, không ai cứu được ngươi.”

Nàng mơ hồ nghĩ, hóa ra đêm tân hôn trong kịch bản mình viết ra lại đáng sợ như vậy.

Nhưng cũng chính khoảnh khắc đó, nàng nhận ra, sự lạnh nhạt của hắn không hề đơn thuần.

Nó ẩn chứa thứ dục vọng ngang ngược, một loại chiếm đoạt tàn nhẫn khiến nàng không dám tưởng tượng kết cục về sau.

Hơi thở rối loạn, tiếng vải vóc lạo xạo trộn lẫn tiếng gió đêm ngoài cửa sổ.

Đêm tân hôn của nàng, từ đầu đến cuối, không hề có lấy nửa phần dịu dàng.

Chỉ có bóng đêm lạnh lẽo và đôi mắt tối tăm kia nhìn nàng, như muốn khắc sâu nàng vào tận xương tủy.