Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Chấn Thông trợn tròn mắt, vẻ mặt ngơ ngác, dường như ngay cả ông ta cũng thấy kinh ngạc: "Cô… cô bé đó là La Hương Lan mà! Chính là cô bé!"
Thấy Lão Từ lại định động thủ, tôi vội vàng xen vào hỏi: "Trương Chấn Thông! Ông có chắc là đã nhìn rõ mặt cô bé không?"
Trương Chấn Thông nhíu mày, vẻ mặt càng thêm mơ hồ. Mặc dù ông ta không trả lời nhưng tôi nghĩ mình đã đoán đúng.
Điều này rất kỳ lạ, những tình tiết chặt xác, nấu chín, cho heo ăn mà ông ta miêu tả, đều khớp với dấu vết tại hiện trường.
Vậy thì vấn đề có lẽ nằm ở đoạn dụ dỗ, cưỡng h.i.ế.p và g.i.ế.c người?
Bởi vì nếu ông ta thật sự đã làm những chuyện đó thì làm sao không biết đối phương không phải là La Hương Lan chứ?
Điều này thực sự có quá nhiều khả năng nhưng điều tôi quan tâm hơn là, nếu nạn nhân không phải La Hương Lan, vậy cô bé này rốt cuộc là ai?
Tôi tiếp tục truy hỏi: "Ông đã đốt quần áo và cặp sách của cô bé mà? Chẳng lẽ, ông không kiểm tra tên của cô bé sao?"
Trương Chấn Thông khẽ lắc đầu, không nói được lời nào. Còn Lão Từ vẫn tiếp tục hỏi ông ta: “Nói mau! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ông thực sự đã g.i.ế.c cô bé đó sao? Hay ông chỉ chịu trách nhiệm xử lý t.h.i t.h.ể hả? Nói!”
Trương Chấn Thông sợ đến mức giọng run rẩy, không ngừng nói: "Là tôi giết… là tôi giết, tôi chỉ nhớ nhầm thôi, tôi căng thẳng quá, tôi nhớ nhầm cô bé là La Hương Lan..."
Đến nước này, cuối cùng ông ta cũng chấp nhận rằng người đó không phải La Hương Lan.
"Tôi… tôi thật sự nghĩ đó là La Hương Lan, tôi không nhớ hết các cô bé nhưng… nhưng tôi tưởng cô bé ấy là..."
Lão Từ suýt nữa lại định xông vào đánh ông ta, tôi kéo ông ấy lại, tiếp tục hỏi Trương Chấn Thông: "Vậy ông nhớ xem cô bé mặc trang phục thế nào? Mặc áo gì, quần gì?"
Trương Chấn Thông dừng lại một chút, vừa nhớ lại vừa nói: "Là áo… áo cộc tay, màu hồng... Quần… quần jean, màu xanh..."
Tôi vội vàng ghi lại.
Tôi nghĩ Trương Chấn Thông không nói dối, ông ta thật sự không biết cô bé mà mình xử lý là ai. Sở dĩ tôi dùng từ "xử lý" là vì lần thẩm vấn này, tôi nghi ngờ ông ta không hề cưỡng h.i.ế.p và sát hại cô bé đó. Nhưng chắc chắn ông ta đã tham gia vào việc phi tang cái xác này.
Vấn đề là ông ta đã giúp ai làm chuyện đó?
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Lúc tôi kéo Lão Từ ra khỏi phòng thẩm vấn, ông ấy còn trách tôi vướng víu. Khi ông ấy bình tĩnh lại, ông ấy cũng lập tức đoán ra được câu trả lời:
"Là con trai của ông ta sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đây chính là điều tôi nghi ngờ.
Trẻ em bị thiểu năng trí tuệ rất khó kiểm soát và cũng có xu hướng bạo lực.
"Đúng vậy, có khi nào đứa trẻ kia không muốn chơi với cậu ta nên cậu ta đã lỡ tay đánh c.h.ế.t người không? Sau đó cha của cậu ta đã giúp cậu ta xóa dấu vết."
"Đứa trẻ không muốn chơi với cậu ta? Mẹ kiếp, thằng con thiểu năng của ông ta đã hơn hai mươi tuổi rồi!"
"À?" Hóa ra cậu ta không phải trẻ em bị thiểu năng trí tuệ, mà là một thanh niên bị thiểu năng trí tuệ đáng sợ. Cậu ta đánh bạn, bạn chỉ có thể bỏ chạy. Vì nếu cậu ta có đánh c.h.ế.t bạn, cậu ta vẫn không bị kết án tử hình.
5
Trở về đội điều tra hình sự, Lão Từ lập tức sắp xếp vài nhiệm vụ: Thứ nhất, bắt giữ Trương Hưng Nghĩa, con trai Trương Chấn Thông về đây. Thứ hai, lập tức kiểm tra xem gia đình nào còn có trẻ thất lạc, mặc áo cộc tay màu hồng, quần jean màu xanh. Thứ ba, phân công người tiếp tục tìm kiếm tung tích La Hương Lan.
Trong đó, chỉ có mục đầu tiên là dễ dàng hoàn thành.
Nhưng Trương Hưng Nghĩa, cậu ta là một thằng ngốc, nói năng cũng không lưu loát. Chúng tôi đã ở cùng cậu ta một hồi lâu, dùng đủ mọi cách mà vẫn không hỏi được gì.
Cậu ta chỉ biết cười ngốc nghếch, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa: "Đùng đùng đùng, vèo vèo vèo."
"Không phải tôi, không phải tôi, không phải tôi."
"Đánh đánh, kéo kéo kéo..."
Phân tích hồi lâu, cũng không thể hiểu cậu ta muốn nói gì. Thật bực mình.
Thế là chúng tôi chỉ có thể tiếp tục tìm Trương Chấn Thông.
Nhưng lần này thì khác, vừa bắt đầu, chúng tôi đã tung chiêu lớn.
"Con trai ông đã có mặt tại trụ sở, hiện đang ở đội điều tra hình sự và cũng đã khai ra không ít chuyện rồi. Giờ đến lượt ông nói, chỉ cần lời khai của ông khác với nó thì không chỉ ông tiêu đời, mà nó cũng phải tiêu đời."
Trương Chấn Thông lập tức hoảng sợ. Ông ta lắp bắp cầu xin chúng tôi tha cho con trai mình, nói được vài câu thì khóe mắt đã đỏ hoe.
Dù sinh ra một thằng ngốc nhưng người đàn ông trước mặt này vẫn yêu thương cậu ta.
Bởi vì ông ta là một người cha.
Sau khi trút bỏ cảm xúc, ông ta tiếp tục thú nhận.