Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lời khai trước đó của Trương Chấn Thông thì khúc sau đều là sự thật. Tức là việc ông ta đã chặt xác, nấu chín và cho heo ăn như thế nào.

Nhưng khúc đầu, chuyện ông ta dụ dỗ, cưỡng hiếp, sát hại cô bé… tất cả đều là giả. Bởi vì ông ta muốn gánh hết tội thay cho con trai mình.

Nhưng thực ra, Trương Chấn Thông cũng không biết gì. Bởi vì vào ngày xảy ra án mạng, khi ông ta về đến nhà, con trai Trương Hưng Nghĩa và t.h.i t.h.ể kia đã ở trong phòng khách rồi. Mặt cô bé mười tuổi đã bị đập nát, không thể nhận ra dung mạo.

Lúc đó, Trương Chấn Thông c.h.ế.t lặng. Ông ta vừa đánh vừa mắng con trai, chất vấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng đứa con trai bị thiểu năng không trả lời bất cứ điều gì.

Trương Chấn Thông đành đi kiểm tra thi thể, mới phát hiện một tình huống nghiêm trọng hơn là phần dưới cơ thể của cô bé be bét máu. Ông ta đoán, chắc hẳn cô bé đã bị xâm hại.

Ông ta biết, nếu chuyện này mà lộ ra ngoài, con trai ông ta có vào được bệnh viện tâm thần hay không cũng là một vấn đề lớn. Đối với phong tục hung hãn ở đây, có lẽ Trương Hưng Nghĩa sẽ bị người ta đánh chết. Việc cưỡng h.i.ế.p và g.i.ế.c c.h.ế.t trẻ nhỏ, tội ác này gần như ai cũng muốn diệt trừ.

Vì vậy, ông ta đã nghĩ cách xử lý t.h.i t.h.ể cô bé, giấu nhẹm chuyện này đi.

Lúc đó, Trương Hưng Nghĩa không chịu, còn gào khóc ngăn cản ông ta, rồi kéo ông ta chỉ ra phía cửa, muốn ra ngoài. Trương Chấn Thông chỉ có thể đánh cậu ta một trận, rồi nhốt lên lầu hai. Sau đó, ông ta bắt đầu m.ổ x.ẻ cô bé như một con vật.

Ban đầu ông ta chỉ muốn giấu chuyện đó nhưng sau khi bị bắt, ông ta biết, cách tốt nhất là tự mình thừa nhận mọi tội lỗi. Bởi vì chuyện phi tang cái xác của ông ta đã bị lộ nhưng con trai ông ta có thể sẽ không bị lộ. Vì vậy, ông ta tự mình gánh tội để con trai ông ta thoát tội.

6

“Bực mình quá! Nếu lúc đó ông ta chịu báo cảnh sát thì làm gì có chuyện phức tạp thế này!” Vừa ra khỏi phòng thẩm vấn, Lão Từ tức đến mức chửi bới.

Đúng là như vậy, nếu lúc đó chúng tôi can thiệp, vụ án sẽ không phức tạp đến thế.

Hơn nữa, chúng tôi còn phải đối mặt với một vấn đề lớn là Trương Hưng Nghĩa, cậu ta không thể cung cấp bất kỳ thông tin hữu ích nào. Chúng tôi có thể coi cậu ta là hung thủ để điều tra nhưng điều đó hoàn toàn vô nghĩa, chúng tôi vẫn phải tìm ra sự thật. Cho dù điều tra đến cuối cùng lại quay về điểm ban đầu Trương Hưng Nghĩa là hung thủ, cũng phải tiếp tục điều tra. Bởi vì quá nhiều điểm đáng ngờ đang cản trở chúng tôi.

Ví dụ như rốt cuộc cô bé này là ai? La Hương Lan đi đâu rồi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chúng tôi cần phải giải quyết được một trong hai vấn đề quan trọng nhất này trước.

May mắn thay, đồng nghiệp đã tìm thấy một số chi tiết trong camera giám sát. Là về La Hương Lan.

Trước đó đã nhắc đến, hệ thống camera giám sát trên đường cao tốc chỉ có thể quay đến cổng làng, còn đường làng thì không có camera nào cả. Nhưng tại cổng làng này, cảnh sát của chúng tôi đã phát hiện ra điểm bất thường.

Từ cổng làng đi vào, có hai hướng đường làng, lần lượt là Tây Bắc và Đông Bắc. Nhà của La Hương Lan nằm ở hướng Đông Bắc nhưng từ camera giám sát cho thấy, cô bé lại đi về phía Tây Bắc.

Điều đó có nghĩa là, ngay từ đầu cô bé đã không hề có ý định về nhà.

Vậy thì cô bé muốn đi đâu?

Lão Từ bảo chúng tôi đến trường tìm người quen của La Hương Lan, nhất định phải làm rõ xem chiều hôm đó, cô bé có hẹn ai đi đâu không. Còn ông ấy thì đưa người vào làng, hỏi từng nhà xem có gia đình nào mất con không.

Rất kỳ lạ là chúng tôi đều không thu được gì. Bạn học của La Hương Lan tuy nhiều nhưng không ai biết sau khi tan học cô bé định làm gì. Bên Lão Từ cũng vậy, ông ấy đã đi từng nhà trong làng nhưng cũng không có gia đình nào mất con cả.

Có khi nào nạn nhân không phải người trong làng không? Tất nhiên Lão Từ cũng nghĩ đến điều này, ông ấy đã sớm tra toàn bộ hồ sơ báo án trong khu vực huyện rồi, không có báo cáo nào về trẻ em mất tích cả.

Tôi chợt nghĩ ra một điều, có một nhóm người, cho dù có đi lạc cũng sẽ không có ai báo cảnh sát.

Đương nhiên, tôi phải đi xác nhận.

7

Ngay trong đêm đó, một mình tôi đến khu vực rìa thị trấn.

Tại một bãi đất trống, tôi tìm thấy một khu trại. Khu trại vô cùng đơn giản, chỉ là những chiếc lều nối tiếp nhau.

Không biết bây giờ có còn nhóm người như vậy nữa không, nhưng nhiều năm trước thì chắc chắn có nhóm ăn xin lang thang.