Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Pháp y Chung nói, có một chuyện chúng tôi đã hiểu nhầm, nạn nhân đầu tiên là bé trai!
Tôi và Lão Từ càng sững sờ hơn.
Hình như chúng tôi cũng chưa từng nghe bất kỳ ai mô tả giới tính của t.h.i t.h.ể đó. Chúng tôi đã bị cái áo màu hồng và những từ ngữ như “bị xâm hại” đánh lừa, nên mới vô thức cho rằng, nạn nhân là một bé gái. Nhưng hóa ra, người bị xâm hại lại là một bé trai!
Với sự giúp đỡ của pháp y Chung, cuối cùng, tôi và Lão Từ đã có thể xác định được danh tính của cậu bé Lý Tĩnh. Tám chín mươi phần trăm là cậu bé ăn xin đã mất tích đó.
10
Sau khi trao đổi với pháp y Chung, tôi và Lão Từ một lần nữa đến trại tạm giam để tìm Trương Hưng Nghĩa.
Nhưng đáng tiếc, dù chúng tôi có khuyên nhủ thế nào, Trương Hưng Nghĩa vẫn ngây ngô.
Lúc thì "đùng đùng đùng, vèo vèo vèo." Lúc lại "đánh đánh đánh, kéo kéo kéo." Tóm lại, chẳng có lời nào bình thường cả.
Tôi bỗng nảy ra một ý, kêu người mang giấy bút đến cho cậu ta vẽ.
Trương Hưng Nghĩa cũng rất hợp tác, cầm bút vẽ lên giấy vài nét…
Trong khoảng thời gian này, chúng tôi lại tìm đến cha cậu ta.
Lời khai của Trương Chấn Thông vẫn tương tự như trước, không có thêm nội dung gì mới nhưng ông ta cũng thừa nhận mình không thể xác định giới tính của t.h.i t.h.ể đó.
Lúc đó ông ta chỉ nhìn thấy phần dưới t.h.i t.h.ể be bét máu, ông ta cũng chỉ dựa vào quần áo mà đoán rằng người c.h.ế.t là một bé gái.
Vì vậy ông ta mới nghĩ rằng con mình đã phạm phải tội ác tày trời.
Lão Từ lại lần nữa xác nhận với ông ta, liệu hai cha con họ có phải là người thuận tay trái không.
Trương Chấn Thông khẳng định rất rõ ràng, cả hai đều không phải.
Lão Từ cũng tin.
Bởi vì bây giờ, chúng tôi nghi ngờ hung thủ g.i.ế.c La Hương Lan không phải là Trương Hưng Nghĩa. Thậm chí hung thủ g.i.ế.c Lý Tĩnh, cũng có thể không phải là cậu ta.
Người thuận tay trái ư?
Tôi bỗng nhớ ra Tăng Quốc Hán trong nhóm ăn xin đó, khi gã đưa ảnh cho tôi… đã dùng tay trái.
Hơn nữa, gã cũng dùng ngón trỏ tay trái để chỉ Lý Tĩnh trên bức ảnh.
Gã thuận tay trái, chắc chắn không phải là trùng hợp. Bởi vì Lý Tĩnh là cậu bé ăn xin đi cùng Tăng Quốc Hán mà.
Sau khi kết thúc cuộc thẩm vấn Trương Chấn Thông, tôi lập tức nói với Lão Từ về điểm nghi vấn này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lão Từ liền bật dậy: "Tôi sẽ lập tức dẫn người đến trại ăn xin đó, nhanh chóng khống chế bọn chúng! Cô cứ quay lại nói chuyện với thằng thiểu năng kia đi, tôi đi bắt người là được!"
Nói xong ông ấy đã chạy mất.
Tôi biết ông ấy đang vội nên không ngăn cản nhiều, đành một mình quay lại chỗ Trương Hưng Nghĩa.
Khi đến đó, cậu ta cũng đã vẽ xong vài bức.
Gọi là tranh vẽ thì hơi miễn cưỡng, gọi là vẽ nguệch ngoạc thì đúng hơn.
Nhưng tôi thấy trên vài bức vẽ nguệch ngoạc, có những khung cảnh kinh hoàng được phác họa bằng nét vẽ thô sơ.
Một bức thì có một người đè lên một người khác.
Một bức khác thì có một người giơ cao hai tay, trên tay còn cầm một hòn đá.
Tôi chỉ vào kẻ trong bức vẽ, hỏi Trương Hưng Nghĩa: "Người này có phải là cậu không?"
Trương Hưng Nghĩa vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm: "Không phải tôi, không phải tôi, đánh đánh đánh, hắn đánh đánh đánh..."
Cậu ta không vẽ bản thân, mà là một người thứ ba.
Tôi lập tức hiểu ra: "Hắn dùng đá, đánh người này đúng không?"
Vậy tiếng "kéo kéo kéo" mà cậu ta cứ nhấn mạnh trước đó là gì?
Tôi đành tiếp tục xem kỹ những bức vẽ nguệch ngoạc của cậu ta, phát hiện sau đó có một bức người ban đầu cầm đá đó lại nằm gục trên mặt đất.
Xem đến đây, tay tôi hơi run rẩy.
Tôi tiếp tục chỉ vào bức vẽ, hỏi cậu ta: "Cậu đã đánh ngã kẻ xấu này rồi đúng không? Cậu muốn cứu đứa bé đó đúng không?"
Trương Hưng Nghĩa "ừ ừ ừ" gật đầu như một thằng ngốc.
Không, cậu ta chính là một thằng ngốc.
Không phải cậu ta muốn nói “kéo kéo kéo”, mà là nói “cứu”. Hóa ra cậu ta không phải là hung thủ, mà là cậu ta muốn cứu người.
Thế nên cậu ta mới vác t.h.i t.h.ể về nhà, vì cậu ta muốn cha mình giúp cậu ta cứu người.
Tôi nhìn gương mặt ngây thơ của Trương Hưng Nghĩa. Có lẽ từ đầu đến cuối, cậu ta không biết đứa bé kia đã c.h.ế.t rồi.
Cậu ta càng không biết mình đã rước phải rắc rối lớn, ngay cả cha cậu ta cũng khó thoát khỏi cảnh lao tù.
Tôi vừa bất lực, vừa xót xa.