Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Rời khỏi trại tạm giam, tôi lập tức gọi điện cho Lão Từ.
Ông ấy đã dẫn người đến khu trại và khống chế tất cả mọi người.
May mắn là đã đến kịp, vì thủ lĩnh Trần định dẫn người đi rồi.
Để tránh đánh rắn động cỏ, Lão Từ chủ động nói chuyện với thủ lĩnh Trần trước.
Sau đó biết được quả thực mấy ngày nay Tăng Quốc Hán hơi bất thường. Gã cứ một mực khuyên thủ lĩnh Trần rời khỏi đây càng sớm càng tốt nhưng lại không nói rõ nguyên do.
Hơn nữa, Tăng Quốc Hán quả thật là người thuận tay trái.
Lão Từ cho tất cả mọi người tập trung ở bãi đất trống bên ngoài, sau đó đi lục soát lều của bọn họ nhưng cũng không tìm thấy thứ gì hữu ích.
Vì vậy, để buộc tội Tăng Quốc Hán, chúng tôi cần có bằng chứng.
Nếu hấp tấp hỏi cung gã, chắc chắn gã sẽ không dễ dàng nhận tội.
Một khi không xử lý tốt, khả năng cao gã sẽ thoát tội.
Lão Từ đang băn khoăn không biết phải làm thế nào cho phải.
Tôi vội vàng kể hết cho Lão Từ những thông tin tôi nhìn thấy và đoán được từ Trương Hưng Nghĩa.
"Có lẽ hung thủ không phải là Trương Hưng Nghĩa, hung thủ g.i.ế.c cả hai đứa bé kia đều không phải là cậu ta, mà là Tăng Quốc Hán."
"Cái tên cầm thú này! Con mẹ nó..."
"Ông đừng vội, chúng ta phải khiến gã tự mình nhận tội, tôi có một ý này..."
Lão Từ chấp nhận ý kiến của tôi.
Ông ấy thả tất cả mọi người trong nhóm ăn xin, chỉ dẫn Tăng Quốc Hán đi với danh nghĩa triệu tập.
Nhưng trên đường về đồn cảnh sát, không một ai được phép nói chuyện với Tăng Quốc Hán dù chỉ một lời.
Cho dù gã hỏi gì, nói gì, tất cả mọi người đều không trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đây là bước đầu tiên khiến gã nảy sinh nghi ngờ và lo lắng nghiêm trọng, để gã hoàn toàn không biết rốt cuộc chúng tôi đã biết được những gì.
Về đến phòng thẩm vấn ở đồn cảnh sát, tôi và Lão Từ ngồi thẳng lưng, vô cùng nghiêm túc.
Lão Từ đập bàn, bắt đầu đọc luật hình sự với giọng điệu hung dữ: "Điều 232 theo bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quy định, tội cố ý g.i.ế.c người sẽ bị xử tử hình, bỏ tù chung thân hoặc bị giam trên mười năm! Nếu tự thú, còn có thể xem xét... Nói tóm lại là, thành khẩn thì khoan hồng, ngoan cố thì nghiêm trị!"
Tăng Quốc Hán đã bắt đầu run lẩy bẩy.
Tôi nhỏ giọng khuyên: "Chúng tôi đang cho anh cơ hội, anh nói ra chỗ giấu t.h.i t.h.ể cô bé đó đi, tôi sẽ giúp anh xin giảm án với thẩm phán."
Chúng tôi không hề công khai rầm rộ việc t.h.i t.h.ể La Hương Lan đã được tìm thấy, hẳn là Tăng Quốc Hán không hề hay biết.
Đây là bước thứ hai, chúng tôi quyết định để Tăng Quốc Hán nghĩ rằng gã đang nắm giữ quân bài, chỉ cần nói đúng địa điểm giấu xác, vậy thì tương đương với việc thừa nhận tội danh.
Đồng thời lợi dụng lúc Tăng Quốc Hán còn đang do dự, tôi vội vàng đưa mấy bức vẽ nguệch ngoạc của Trương Hưng Nghĩa qua, nói: "Thằng ngốc từng bắt gặp anh làm chuyện xấu, còn cướp t.h.i t.h.ể của đứa bé đi đó, cậu ta đã kể hết rồi, còn vẽ lại nữa, anh tự xem đi..."
Tăng Quốc Hán vừa nhìn thấy những bức vẽ đó, lập tức sững sờ.
Cuối cùng, tôi đưa ra kết luận: "Anh hãy thành thật khai báo, chúng tôi cũng đỡ mất công, tội của anh cũng sẽ nhẹ hơn. Anh không khai báo, chúng tôi sẽ đi tìm, lục tung cả thị trấn thế nào cũng tìm ra, đến lúc đó thì anh cứ chờ c.h.ế.t đi."
Tăng Quốc Hán nửa tin nửa ngờ hỏi lại: "Chỉ cần khai ra chỗ giấu cô bé là được rồi sao?"
Tôi gật đầu và rồi cuối cùng gã cũng đã thành thật khai báo.
12
Sự thật đã được phơi bày.
Tăng Quốc Hán là loại cầm thú gì, tôi sẽ không nói nhiều nữa.
Khởi đầu sự việc là Lý Tĩnh muốn tách khỏi bọn chúng, gã muốn giữ cậu bé ở lại đây. Bởi vì Lý Tĩnh đã quen một người bạn tốt là La Hương Lan.
Cô bé không hề ghét bỏ cậu là một đứa ăn xin, mà còn hẹn cậu tan học cùng đi chơi. Thậm chí cô bé còn dạy Lý Tĩnh viết chữ, đọc sách.
Vì vậy Lý Tĩnh nói với Tăng Quốc Hán rằng cậu sẽ không đi theo gã nữa.
Nhưng vấn đề là Tăng Quốc Hán đã thèm khát thân thể nhỏ bé của Lý Tĩnh từ lâu, chưa đạt được mục đích thì làm sao có thể để cậu bé rời đi?
Thế nên chiều hôm đó, gã đã theo dõi Lý Tĩnh đến dưới chân cầu, thực hiện hành vi đồi bại với cậu bé.