Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi học Vật lý rất tốt, tôi dùng các linh kiện phế liệu nhặt từ bãi rác để chế tạo một chiếc máy nghe lén nhỏ.
Tôi dán nó lên xe máy của cô ta.
Vì chế tác khá thô sơ nên không thu âm được gì nhiều, chỉ nghe thấy cô ta nói với ai đó.
“Hệ thống, nếu cậu có thể bắt buộc bọn họ đều thích tôi, vậy có thể đổi điểm số của cô ta cho tôi không?”
[Mỗi ngày tôi đều phải dùng điểm hệ thống để duy trì độ yêu thích của họ dành cho cô, điểm hệ thống mà cô có được từ việc bắt nạt nữ chính sắp không đủ dùng rồi.]
[Bây giờ cô cần dùng năng lực của chính mình để trấn áp nữ chính.]
[Chưa từng thấy nữ phụ xuyên sách nào vô dụng như cô.]
Sau khi nói xong từ "nữ phụ" là những tiếng điện tử ồn ào.
Hệ thống, nữ chính, nữ phụ.
Tôi nắm bắt lấy những từ khóa này.
Trở về nhà, tôi viết những từ này vào cuốn sổ, tôi có chút băn khoăn.
Nếu thế giới tôi đang sống là một cuốn sách.
Vậy thế giới của tôi không phải là thật sao?
Giống như giả thuyết não trong bình của Hilary Putnam.
Thế giới của tôi thực ra chỉ là một bể cá để trưng bày sao?
Tôi đột nhiên cảm thấy một luồng run rẩy.
Không phải đến từ Hạ Xán, mà là hệ thống như vực sâu trên người cô ta.
Đó là một nền văn minh được xây dựng trên nền văn minh mà tôi đang sống.
Dương như hiện tại tôi không có cách nào đối phó với nó.
Nhưng toàn thân tôi đột nhiên dâng trào vô vàn sức mạnh và hứng thú.
Tôi muốn khám phá nền văn minh xa lạ đó, thông qua con đường Vật lý này.
Dường như sau khi nền văn minh mang tên hệ thống kia mắng Hạ Xán, Hạ Xán trở nên rất sốt ruột.
Tôi cảm thấy Hạ Xán muốn làm hại tôi, tôi bắt đầu tránh xuất hiện một mình.
Vì có hứng thú lớn với Vật lý, tôi bắt đầu học không ngừng nghỉ.
Tôi nhận thấy Hạ Xán bắt đầu nán lại trong lớp, muốn đợi tôi tan học để chặn đường.
Tôi đã nộp đơn xin ở ký túc xá.
Ở dưới sự giám sát của giáo viên suốt cả ngày, ngày nào tôi cũng tìm giáo viên Vật lý hỏi bài, giáo viên Vật lý đã chú ý đến tôi.
Thầy mời tôi tham gia Olympic Vật lý.
Hạ Xán không bắt được tôi, thậm chí tôi còn không mấy khi ở trong lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kiến thức cấp ba tôi đã học xong rồi, bây giờ tôi toàn tâm toàn ý dồn vào Vật lý.
Hệ thống là gì.
Tôi mê mẩn hệ thống.
Tôi bắt đầu nghe lén Hạ Xán, không phải vì sợ cô ta làm hại tôi, mà chỉ vì tôi muốn tìm hiểu thêm về hệ thống.
Vật lý có một học thuyết gọi là định luật bảo toàn năng lượng.
Năng lượng sẽ không tự nhiên mà xuất hiện.
Năng lượng mà hệ thống dùng để cưỡng chế tình yêu của Yến Lễ và Lương Qua nhất định phải đến từ nơi khác.
Vậy là từ đâu?
Tôi bắt đầu nhớ lại ngày Yến Lễ trở nên phát điên.
Ngày hôm đó hình như Yến Lễ đạt hạng nhất toàn trường, tôi đạt hạng hai toàn trường.
Linlin
Chỉ chênh lệch một điểm, tôi vô cùng tiếc nuối.
Cảm thấy không thể tha thứ cho việc bản thân đã thất bại.
Lại nhớ lại ngày Lương Qua trở nên phát điên.
Ngày hôm đó Lương Qua thi không tốt, chỉ số IQ của cậu ta khiến tôi không muốn quản cậu ta nữa.
Cảm xúc của tôi rất ổn định, vì vậy năng lượng mà hệ thống thu được ngày càng ít đi.
Tôi sợ hệ thống biến mất, nên đôi khi lại cố ý buồn bã một chút, cứ như đang nuôi một chú chó con vậy.
Vì trong kỳ thi Olympic, tôi đã giành được bốn giải thưởng cá nhân, quốc gia đã chọn tôi vào đội tuyển quốc gia.
Nhưng giáo viên lại yêu cầu tôi giúp đỡ cậu ta.
Tôi có chút phiền muộn.
Tôi đã có một giả thuyết táo bạo.
Có phải năng lượng của hệ thống đến từ tâm trạng của tôi không?
Tôi bắt đầu cố ý kiểm soát tâm trạng của mình.
Tôi nghĩ về những chuyện đau buồn, ví dụ như tôi không giành được giải trong Olympic Vật lý.
Quả nhiên lại nghe thấy Hạ Xán hớn hở nói với hệ thống.
“Lại có điểm hệ thống rồi, tôi muốn đổi lấy tiền, gần đây không đủ tiêu rồi.”
Giả thuyết cần được kiểm chứng nhiều lần mới có thể xác định.
Sau nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng tôi đã hiểu ra.
Năng lượng của hệ thống chính là đến từ sự áp lực trong tâm trạng của tôi.