Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi bắt đầu tránh mặt Yến Lễ và Lương Qua, chuyên tâm lao vào học tập.
Môn tôi thích nhất là Vật lý.
Vì chăm chỉ học tập, sau kỳ thi phân lớp, tôi được xếp vào lớp Thanh Bắc, còn Yến Lễ thì bị đẩy xuống lớp thường.
Hạ Xán và Lương Qua vào lớp nghệ thuật, Hạ Xán học phát thanh viên, Lương Qua học vẽ.
Tôi vốn dĩ không còn giao thiệp gì với họ nữa, nhưng Yến Lễ lại đột nhiên tìm đến tôi.
Cậu ấy muốn mượn tập ghi chép của tôi.
Lúc đó tôi vẫn chưa từng nghĩ tới việc Việc Yến Lễ đột nhiên tiếp cận tôi là để chọc tức Hạ Xán.
Sau khi Hạ Xán và Lương Qua cùng lớp, họ trở nên rất thân thiết.
Sự ghen tuông của Yến Lễ như cỏ dại mọc dại.
Một người luôn bình tĩnh, tao nhã như cậu ấy lại dùng những thủ đoạn khó coi.
Lúc đó đầu óc tôi chỉ chứa được mạch điện tương đương và cách tính công suất tổn hao của điện môi.
Tôi thật sự không ngờ rằng giữa người với người lại phải tính toán như vậy.
Tôi chỉ nhớ khi cậu ấy đến tìm tôi, tôi còn có chút vui mừng.
Tôi giống như một con chuột hamster chia sẻ hạt phỉ, lục lọi trong cặp sách lấy ra rất nhiều tập ghi chép.
“Cái này là Vật lý, còn có cả tập sửa lỗi Vật lý nữa. Những bài tớ làm sai tớ nghĩ đối với cậu cũng có giá trị tham khảo đấy.”
Thiếu niên đối diện như một con hạc trắng kiêu ngạo.
Cậu ấy không đưa tay ra đón.
Cho đến khi tiếng gọi ngọt ngào vang lên ở cửa lớp.
“Đồ mọt sách.”
Lúc này Yến Lễ mới nhận lấy tập ghi chép, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ như mùa xuân tháng ba với tôi.
“Cảm ơn cậu, Chu Cảnh, có cậu thật tốt.”
“À, cũng không cần nói vậy đâu...” Tôi khiêm tốn đáp.
Sau đó, những cuốn sổ ghi chép và bài tập sai mà tôi đã thức khuya cày cuốc ngày đêm đều bị xé ra vo tròn, từng tờ từng tờ nhét vào miệng tôi.
Tôi đã động chạm đến người của Hạ Xán.
Dường như Hạ Xán rất giàu có, cô ta có rất nhiều bạn bè là côn đồ.
Trên đường tan học. Bầu trời âm u dường như có thể chạm tới.
Tôi bị bọn họ chặn lại trong con hẻm vắng vẻ chật hẹp.
“Học sinh giỏi, thiếu đàn ông đến vậy sao, để tôi tìm cho cậu vài người nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hạ Xán châm một điếu thuốc, khuôn mặt tinh xảo trong làn khói thuốc càng trở nên quyến rũ đến mê hoặc.
Tôi nắm chặt chiếc compa trong tay.
Tôi cố gắng dùng cách giao tiếp để giải quyết rắc rối hiện tại.
“Nếu cậu không thích tôi nói chuyện với Yến Lễ, vậy thì sau này tôi sẽ không nói nữa.”
Tôi còn chưa nói hết câu, một cước đã giáng mạnh vào bụng dưới của tôi.
Vài bàn tay túm chặt lấy quần áo tôi, ra sức giằng xé.
Tôi nén một hơi, dùng sức đập mạnh chiếc cặp sách vào bọn họ.
Trong lúc bọn họ né tránh chiếc cặp sách, tôi ôm lấy bụng dưới đang đau nhói, lảo đảo chạy ra ngoài.
Lảo đảo chạy ra ngoài, lại bị bọn họ túm trở lại con hẻm.
Tôi bị đè xuống đất như một con ch.ó hoang.
Hạ Xán gọi điện cho Yến Lễ và Lương Qua.
Hạ Xán nói, chỉ cần một trong hai người họ cầu xin cho tôi, cô ta có thể dừng lại.
Lương Qua nói: “Cậu vui là được.”
Yến Lễ im lặng một lúc rồi nói: “Đừng làm quá, chú ý chừng mực.”
Khoảnh khắc bị đánh đó, tôi tự hỏi mình đã làm sai điều gì.
Tôi luôn ngoan ngoãn, chính trực, đối xử với bạn bè đều là tình bạn và thiện chí.
Tôi khuyên nhủ Yến Lễ, vì bố Yến Lễ buổi tối thường đánh Yến Lễ.
Nhà họ gây ồn ào quá lớn, ảnh hưởng đến việc học của tôi.
Tôi hy vọng Yến Lễ học giỏi rồi sẽ không bị đánh nữa.
Tôi khuyên nhủ Lương Qua, vì giáo viên chủ nhiệm nói hy vọng tôi sau khi làm lớp trưởng có thể dẫn dắt các bạn cùng học.
Tôi có chút tủi thân.
Linlin
Tôi yếu đuối đến mức đã bật khóc.
Chuyện bị đánh cứ thế trôi qua không được giải quyết.
Tính cách tôi vốn thật thà, lại không có bố mẹ chống lưng.
Tôi không muốn gây rắc rối, chỉ muốn đi đến nơi tôi muốn đến.
Sự yếu đuối và không có chỗ dựa của tôi càng khiến Hạ Xán không kiêng nể gì.
Cô ta liên tục bắt nạt tôi.
Thực ra tôi không hiểu tại sao cô ta lại làm như vậy.