Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta tức giận bẻ mặt hắn lại: “Sao ngươi lại v/u kh/ống trắng trợn như thế? Ta có coi ngươi là đỉnh lô đâu. Ta chỉ là Ma tộc, chứ không phải d/âm m/a tu luyện tà công, ngươi coi ta là loại người gì?”
Giang Thính Tuyết do dự một lát: “Nhưng ban ngày tên hồ yêu kia nói...”
“Lời Thương Ngọc nói đều như vậy, hắn tấn công tất cả mọi người như nhau, không nhắm vào mỗi mình ngươi đâu.”
Thật ra là đang nhắm vào Giang Thính Tuyết.
Hồ ly đều th/ù dai, Thương Ngọc chắc vẫn còn ghi hận chuyện năm đó hắn đ/ánh ta, nên đặc biệt nhắm vào Giang Thính Tuyết. editor: bemeobosua. Nhưng có vài chuyện biết mà không nói ra thì tốt cho cả hai, ta cũng chỉ có thể vờ như không biết.
“Ngươi tự vỗ lương tâm mà nói đi, nếu ta chỉ coi ngươi là đỉnh lô để thải bổ, tại sao ta phải tốn sức chữa bệnh cho ngươi? Ta còn luôn dỗ dành ngươi, quan tâm ngươi, sợ ngươi ở Ma giới không quen.”
“Nếu ta không thích ngươi, ta trực tiếp cư/ớp đo/ạt không phải tốt hơn sao? Vừa tiết kiệm thời gian vừa đỡ tốn sức, ta việc gì phải loanh quanh bên cạnh ngươi cả ngày, ngươi tự nghĩ xem!”
Ta vốn tưởng, những lời này chỉ là lời đường mật ta nói bừa để dỗ hắn đừng khóc.
Kết quả, lời vừa nói ra khỏi miệng, ta đã ngây người.
Không, sao lại không giống với bản thảo trong đầu ta vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Những gì ta nói ra, sao lại cứ như là lời thật lòng vậy nhỉ?!
24.
“Ngươi lại nói thích… Sao ngươi cứ tùy t/iện nói ra những lời như vậy chứ…”
Giang Thính Tuyết mặt đỏ bừng, hàng mi khẽ run rẩy, ánh mắt không ngừng lướt qua ta.
Ta vốn còn đang ngẩn ngơ.
Nhưng thấy hắn căng thẳng như vậy, ta n/gược lại thoải mái hơn nhiều:
“Cái gì gọi là tùy t/iện? Ta gọi là thẳng thắn, có gì nói đó.”
“Ai như ngươi, thích cũng không nói, ghét cũng không nói,” Ta u/ất ứ/c bĩu môi, “Nếu ngươi thật sự không thể chấp nhận Ma tộc thì nói thẳng đi.”
Nếu không chấp nhận, ta sẽ t/rói hắn lại và đi theo con đường c/ưỡng b/ức. editor: bemeobosua. Thấy ta đứng dậy định đi, Giang Thính Tuyết không còn để ý đến sự xấu hổ nữa, một tay tóm chặt lấy cổ tay ta.
“Đừng đi, ta không có không chấp nhận. Ngươi là Ma tộc gì cũng không sao cả, ta căn bản không bận tâm những chuyện đó, ta chỉ quan tâm ngươi nhìn ta như thế nào.”
“Ta không muốn mình đối với ngươi chỉ là một đỉnh lô có thể tùy t/iện thay thế, nhưng nếu ngươi thật sự cần ta...”
Giang Thính Tuyết cúi thấp người, chủ động đưa chiếc cổ mong manh nhất của mình vào tay ta.