Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn ngước nhìn ta từ dưới lên, lời nói mang theo sự cố chấp liều lĩnh:
“Cho dù là đỉnh lô cũng không sao. Chỉ cần có thể ở bên cạnh ngươi mãi mãi, ta nguyện ý làm đỉnh lô của ngươi.”
Khi hắn nói, sự run rẩy của yết hầu làm lòng bàn tay ta tê dại, cứ như đã chạm vào dây t/hần k/inh tê dại của ta.
Ngón tay ta khẽ cong lại, lướt qua làn da nóng bỏng của hắn.
“Đã nói không coi ngươi là đỉnh lô rồi mà...”
Ta lẩm bẩm, nhưng đầu óc lại đột nhiên rối loạn, tò mò hỏi một câu:
“Ngươi có biết đỉnh lô phải làm gì không?”
Lời này vừa nói ra, ta và Giang Thính Tuyết đồng thời sững sờ.
Ta có chút bực bội, thầm nghĩ hắn giờ vốn đã dễ suy nghĩ lung tung, ta còn cố tình hỏi câu này làm gì.
Kết quả chưa đợi ta giải thích, tay Giang Thính Tuyết đột nhiên sờ lên eo ta, trong chớp mắt đã cởi y phục của ta.
Khi ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã không chút do dự cúi đầu hôn lên.
“Giang Giang Giang, Giang Thính Tuyết?!” Ta kinh ngạc đến ngây người.
Lý trí bảo ta lúc này nên đẩy hắn ra, nhưng ngón tay lại thuận theo bản năng luồn vào tóc hắn, kéo mái tóc dài của hắn lại gần ta hơn.
Khi đầu óc ta choáng váng, chiếc đuôi mảnh và mạnh mẽ cũng đung đưa lộ ra, bị Giang Thính Tuyết tóm lấy.
Bàn tay có vết chai sần của kiếm tu, từ từ vuốt ve đuôi của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rồi nhân lúc ta sướng đến không còn phân biệt được đông tây nam bắc, hắn lặng lẽ và nhanh chóng mò đến tận gốc đuôi, đầu ngón tay đột nhiên ấn mạnh một cái.
Ta: “!!!”
Một lát sau, Giang Thính Tuyết ngồi dậy, khẽ lè lưỡi ra cho ta xem.
“Ta làm đúng không,” Giang Thính Tuyết ướt át nhìn ta, “Vân Trừng?”
Nửa người ta tê dại, gần như không kiểm soát được mà giật mạnh mái tóc dài của hắn, ngẩng đầu cắ/n lên đôi môi đỏ mọng của hắn. editor: bemeobosua. Rút lại lời nói trước đây.
Người này quả thực... thiên phú dị bẩm.
25.
Những lời Thương Ngọc nói trước khi đi, quả thực có chút ý đồ chia rẽ.
Mấy năm nay nhân tộc thế lực lớn mạnh, Giang Thính Tuyết với tư cách Kiếm tôn của nhân giới, vốn đã là cái gai trong mắt Thương Ngọc.
Huống hồ còn có “mối thù cũ” từ trăm năm trước.
Lúc đó ta bị đ/ánh đến bầm dập, Thương Ngọc ngoài miệng nói để ta nhớ lâu, thật ra trong lòng cũng tức đến không chịu được, sau đó không ít lần gây khó dễ cho Kiếm tông.
Giờ đây ta lại vô tư lự mà dây dưa với Giang Thính Tuyết, nhưng Thương Ngọc lại t/hù dai hơn ta nhiều.
Hắn không ưa Giang Thính Tuyết, nhưng vì ta, cũng sẽ không làm quá đáng.
Thế nên khi hắn phát hiện ta và Giang Thính Tuyết không hề xa cách, n/gược lại q/uan hệ càng trở nên thân mật hơn.
Thương Ngọc tức đến bật cười, nhưng không can thiệp thêm nữa.