Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Thính Tuyết, là tu sĩ trong số các tu sĩ, kiếm tu trong số các kiếm tu.

Hơn nữa, ngay cả khi bôi thu/ốc hắn còn chần chừ mãi, cố giữ chặt y phục không cho ta xem, vẻ t/rinh l/iệt đó đã quá rõ ràng.

Hắn chắc chắn là loại người cổ hủ, thủ cựu và không biết linh hoạt nhất.

 

Nếu để hắn biết chân thân của ta là Ma tộc, e rằng v/ết t/hương chưa lành, hắn đã lại gây chuyện rồi.

...Ta chắc chắn không phải sợ hắn ghét ta đâu, ta là sợ hắn tự giày vò bản thân đến c/hết, làm ta lỗ vốn!

 

Thế là để không bị lỗ tiền, ta nghĩ ra một cách có vẻ hơi vòng vo. editor: bemeobosua. Ta bưng đến cho Giang Thính Tuyết một bát canh th/uốc bổ khí huyết:

“Uống th/uốc đi, chúng ta phải bắt đầu trị mắt rồi.”

Giang Thính Tuyết dò dẫm nhận lấy bát th/uốc từ tay ta, không hỏi câu nào, trực tiếp cúi đầu uống cạn bát t/huốc.

 

Ta có chút kinh ngạc: “Chà, ngươi không hỏi xem trong th/uốc có bỏ thứ gì à? Lỡ ta đưa cho ngươi là xuân dược, giờ ngươi chỉ có thể mặc ta làm gì thì làm rồi.”

Giang Thính Tuyết: “?”

Giang Thính Tuyết im lặng một lát: “Cho dù muốn dọa ta, bình thường không phải nên nói là th/uốc đ/ộc xuyên ruột sao?”

 

Ồ, ngại quá, quên mất "bình thường" ở nhân giới và ma giới không giống nhau.

“Xin lỗi xin lỗi, lần sau ta chú ý,” Ta t/iện tay đặt bát không sang một bên, “Nhưng ai nói ta chỉ dọa ngươi thôi?”

X/ác nhận v/ết th/ương ngoài da trên người hắn đã lành hẳn, ta một tay đặt lên vai hắn, dùng chút sức lực, đẩy Giang Thính Tuyết ngã xuống giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Nhân lúc Giang Thính Tuyết còn chưa kịp phản ứng, ta nghiêng người đè lên trên:

“Ta không phải là người tốt cứu người mà không cần báo đáp, thu/ốc của ta cũng không phải cho không ngươi uống.”

“Đạo lý lấy thân báo đáp ơn cứu mạng, ngươi không phải không hiểu chứ?”

 

9.

 

Đây chính là diệu kế mà ta nghĩ ra.

Cứ cho hắn uống chút canh thu/ốc bồi bổ, rồi giả vờ lấy ơn báo đáp, mượn cớ c/hiếm t/iện nghi để “ăn” sạch qu/ỷ khí trong cơ thể hắn.

Cách này vừa đạt được mục đích, lại không bại lộ thân phận Ma tộc của ta.

Thật là hoàn hảo.

 

Còn việc Giang Thính Tuyết có chống cự lại sự c/ưỡng ép này của ta không?

Hừ, hắn giờ chỉ là một phàm nhân tay không tấc sắt, chẳng lẽ còn có thể đ/ánh ta một trận nữa sao?!

Giang Thính Tuyết bị ta đè dưới thân khẽ động đậy.

 

Chuông báo động trong đầu ta lập tức vang lên, ta theo bản năng vươn tay ghì chặt cổ tay hắn, ấn mạnh xuống đầu hắn.

Giang Thính Tuyết rên khẽ, ng/hiến răng gọi tên ta:

“Tạ Vân Trừng, đừng đùa kiểu này.”