Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta không để ý đến hắn, nghiêm túc x/é hai dải vải giường, t/rói ch/ặt tay Giang Thính Tuyết lại.
Nghe thấy tiếng lụa x/é rách, Giang Thính Tuyết hoàn toàn cứng đờ.
Cuối cùng hắn cũng nhận ra, ta là thật lòng.
Vị tiên quân mất hết tu vi, chỉ còn lại vẻ đẹp khuynh thành, bị một ma vật có vẻ thân thiện dùng vài câu d/ụ d/ỗ lên giường.
Giờ đây, hai tay hắn bị tr/ói, trước mắt lại tối đen như mực, chỉ có thể thảm hại bị người khác ngồi lên người, bị kẻ xấu không thấy mặt c/ướp đ/oạt, xâ/m p/hạm.
“Tại sao?” Hắn khàn giọng hỏi.
Khi Giang Thính Tuyết bị đồng môn v/u o/an, bị người đời p/hỉ b/áng, bị lưu lạc đến chốn t/hanh l/âu, hắn cũng chưa từng hỏi “Tại sao” nửa lời.
Cho đến giờ phút này, dù hắn chẳng nhìn thấy gì, nhưng lại xuyên qua lớp vải trắng mà “nhìn thẳng” vào ta:
“Tạ Vân Trừng, tại sao? Những lời ngươi nói với ta trước đây, cũng đều là l/ừa g/ạt sao?”
“Không phải,” Ta nghiêng đầu, giọng mang vẻ ngây thơ xấu xa, “Những lời đó đều là thật lòng, ta đúng là tin tưởng ngươi, cũng muốn giúp ngươi chữa thương.”
“Nhưng muốn giúp ngươi, và muốn nhận th/ù lao không hề mâu thuẫn. Ngươi đẹp như vậy, chẳng lẽ không cho phép ta th/èm kh/át th/ân th/ể ngươi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giang Thính Tuyết có lẽ là lần đầu tiên gặp phải loại vô lại này, nhất thời hắn cứng họng, ngay cả giãy giụa cũng quên mất.
Ta thuận thế đưa tay ra sau gáy hắn, gỡ nút thắt c/hết mà không biết là ai đã thắt.
Tấm vải trắng che mắt hắn trượt xuống, ta cuối cùng cũng được thấy đôi mắt phượng đã ẩn mình bấy lâu.
Q/uỷ khí bám chặt trong mắt hắn, khiến đôi mắt lẽ ra phải sáng trong, sắc bén kia trở nên mờ mịt, vô hồn. editor: bemeobosua. Giang Thính Tuyết mở đôi mắt vô thần, theo bản năng ngẩng đầu nhìn ta, trên mặt hắn không có biểu cảm gì, cứ như thể không có bất kỳ suy nghĩ nào về hành động của ta lúc này, nhưng màu đỏ nơi khóe mắt và đuôi lông mày lại đã b/án đứng cảm xúc thật sự của hắn.
Hắn trông như sắp khóc vậy.
“Sao lại đáng thương như thế này,” Ta nâng mặt hắn lên, “Bị Ma tộc thích, lại khiến ngươi khó chịu đến vậy sao?”
Nếu để hắn biết ta không chỉ là Ma tộc, mà còn là Ma tộc hắn ghét nhất, vậy chẳng phải sẽ tìm sống tìm ch/ết sao?
May mà chưa nói, ta thông minh thật, hì hì.
“Thích gì... ưm...”
Lời của Giang Thính Tuyết mới nói được một nửa, đã bị hành động tiếp theo của ta làm cho giật mình mà ngừng lại.
Ta nhẹ nhàng ấn vào mí mắt hắn, rồi nghiêng đầu, cẩn thận l/iếm lên.