Sau khi bị bắt cóc, tôi mất trí nhớ.
Tôi lầm tưởng thủ lĩnh băng cướp là ông xã, lại còn mạnh bạo hôn hít sờ soạng hắn.
Nào ngờ, thủ lĩnh băng cướp chỉ có mỗi cái vẻ ngoài đẹp đẽ, lại lạnh lùng cấm dục không cho đụng chạm.
Cho đến khi vị hôn phu vẫn luôn giả c.h.ế.t của tôi gọi điện tới: "Đường Nhất Nhất, cô c.h.ế.t ở ngoài rồi à? Giả vờ đủ rồi thì về đi."
Thủ lĩnh băng cướp giật lấy điện thoại của tôi, hôn đến mức tôi suýt nghẹt thở.
Giọng hắn lạnh nhạt: "Chưa chết, cô ấy gọi ông xã rất thoải mái."
Vị hôn phu vội vàng, nửa đêm cướp người mang tôi về phòng tân hôn, muốn đêm tân hôn diễn ra sớm hơn dự định.
Ngay tối đó, Thái tử gia nhà họ Kỳ, Kỳ Thuật, người kiểm soát cả hắc bạch lưỡng đạo, nắm giữ quyền lực ở Kinh Thành, đã đập tan căn phòng tân hôn.
Áo khoác của hắn trùm lên người tôi, vẻ mặt đáng sợ: "Cục cưng, hắn ta dám bắt cóc em à? Giết c.h.ế.t hắn ta được không?"
01
"Xé vé đi."
Tôi không ngờ Lục Kỳ Phong thật sự không đến cứu tôi.
Giọng hắn tq nhẹ bẫng, hòa lẫn với tiếng nhạc rock ồn ào chói tai từ quán bar.
Khiến trái tim tôi đau nhói.
"Kỳ Phong, ai vậy anh?" Một giọng nói mềm mại, ngọt ngào truyền đến từ ống nghe.
Cực kỳ rõ ràng.
Đó là nữ minh tinh mới được Lục Kỳ Phong bao nuôi.
"Không ai cả."
Điện thoại bị tùy tiện ném lên bàn.
Tôi không bận tâm đến sự khó chịu của mình, giọng nói nhuốm vẻ nức nở: "Lục Kỳ Phong, em thật sự bị bắt cóc, không lừa anh đâu!"
Đối phương lạnh nhạt châm biếm: "Đường Nhất Nhất, trò vặt của cô quá thấp kém.
Đã đồng ý cưới cô rồi, đừng quá tham lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đã có được người của tôi, thì đừng hòng có được trái tim tôi."
Bọn bắt cóc cũng bật cười.
Tôi cúi đầu nhìn con d.a.o đang kề cổ, giọng run rẩy:
"Các người mau lên tiếng đi, hắn ta nhất định sẽ tin."
Bọn bắt cóc ngưng cười, dùng giọng khàn khàn thông báo với đối phương: "Mười triệu, Thành Bắc Giao Khu, tiền trao cháo múc."
Lục Kỳ Phong cười: "Đường Nhất Nhất đưa cho các người bao nhiêu tiền để giúp cô ta diễn kịch?
Tôi ra gấp đôi, các người cứ chơi với cô ta thỏa thích, muốn diễn thế nào cũng được, đừng làm phiền tôi."
"Lục Kỳ Phong! Anh thật sự không cứu em sao?" Tôi vẫn ôm một tia hy vọng.
Một tiếng nũng nịu quyến rũ cắt ngang cuộc đối thoại.
"Kỳ Phong, anh không tập trung gì cả~"
Tiếng thở dốc mập mờ xuyên qua ống nghe, đ.â.m vào màng nhĩ.
Trong lúc ngắt quãng, Lục Kỳ Phong chen vào: "Giả vờ đủ rồi thì về đi, tôi bận."
Sau khi cuộc điện thoại bị ngắt, trong nhà kho trống rỗng chỉ còn lại tiếng vọng đầy tuyệt tình.
Hai tên bắt cóc ngậm thuốc lá, thản nhiên bàn bạc:
"Làm sao bây giờ? Đánh ngất rồi đưa lên giường đại ca mình à?"
"Cái eo này thon, chân dài, mồm mép còn lanh lợi, đại ca thích kiểu con gái này lắm."
"Cứ trực tiếp chuốc thuốc, gói lại rồi khiêng đi."
Tôi không biết "đại ca" trong miệng bọn chúng là ai.
Nhỡ đâu là một ông chú to cao, vạm vỡ, xăm trổ đầy mình, miệng ngậm điếu thuốc thì sao?
Sẽ không phải là c.h.ế.t ở đây thật đấy chứ.
"Đại ca, cô bé chạy rồi!"
"Mau đuổi theo."
Cuối cùng thì hai chân vẫn không chạy lại bốn chân, một tên bắt cóc dùng gậy đánh ngất tôi.