Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tỉnh lại thì đã ở trên giường.
Tôi chẳng nhớ gì cả.
Chăn trùm kín đến đỉnh đầu, trong phòng ngủ tối om.
Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài mới lờ mờ truyền đến tiếng động.
Giọng nói trầm thấp, mơ hồ không nghe rõ, nhưng trong đầu tôi đã phác họa ra một người đàn ông có khí chất đặc biệt.
Cửa phòng ngủ mở ra, tiếng bước chân từ xa đến gần.
Tôi bỗng dưng có chút căng thẳng.
Tiếng động dừng lại bên giường, sau một thoáng.
Chiếc chăn trên đầu bị vén lên, tôi và người đàn ông đối diện nhìn nhau.
Không quen biết.
Nhưng thật sự quá đẹp trai.
Đó là cảm nhận đầu tiên của tôi.
Mái tóc ngắn gọn gàng dựng lên, lông mày sắc sảo, mũi cao thẳng, đặc biệt là đôi môi mỏng đỏ mọng đầy quyến rũ, làn da màu lúa mì, có một nốt ruồi trên yết hầu.
Cơ n.g.ự.c vạm vỡ, tám múi bụng, đũng quần cũng gồ lên.
Chỉ là ánh mắt rất lạnh lùng.
Mang đến một cảm giác cấm dục nhưng đầy uy lực.
Người đàn ông ngạc nhiên một chút, rồi lại đắp chăn lại.
Hắn tặc lưỡi một tiếng, tỏ vẻ không vui.
Tiếng bật lửa "cạch" một tiếng, hắn châm một điếu thuốc.
Giữa làn khói lượn lờ, hắn tựa vào đầu giường gọi điện thoại.
Tôi nằm ngay cạnh hắn.
Khoảnh khắc điện thoại được kết nối, câu hỏi chất vấn của hắn liền nối tiếp.
Hắn vô cùng sốt ruột.
"Người phụ nữ mắt lúng liếng trên giường tôi từ đâu ra vậy?"
"..."
Đối phương trả lời rất mơ hồ.
Tôi chỉ loáng thoáng nghe được gì đó như bị bắt cóc, không nghe lời lắm, vị hôn thê, bị ngã một cái...
Tôi nhớ mình có cha, người đang nắm quyền Đường thị.
Háo danh lợi, thích liên hôn.
Xem ra, cha tôi hình như muốn tôi liên hôn với người đàn ông trước mặt, tôi không muốn, nên đã bị bắt đến đây.
Nào ngờ tôi bị ngã một cái, lại mất trí nhớ.
Vậy thì, người đàn ông này là vị hôn phu của tôi rồi.
Nhưng đẹp trai như vậy, sao tôi lại không muốn được chứ?
"Vậy à, tốt lắm, các người thật biết cách thay tôi quyết định đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giọng người đàn ông mang theo ý cười, nhưng cũng có chút lạnh lùng.
Người bên kia điện thoại sợ đến mức không dám nói gì.
Tôi vùng vẫy muốn chui ra khỏi chăn.
Cảm nhận được động tĩnh, người đàn ông đang nghe điện thoại vén một góc chăn lên.
Ngón tay thon dài lướt qua má tôi, nhẹ nhàng vuốt ve cằm tôi.
Giống như người đang làm việc nghiêm túc vô thức vuốt ve một con mèo vậy.
Làm tôi có chút nhột.
Tôi há miệng cắn một ngón tay của hắn.
"Xoẹt..."
"Thiếu gia, có chuyện gì vậy ạ?"
Hắn khôi phục vẻ mặt: "Không sao, con mèo các người bắt về cắn người."
Thật sự coi tôi là mèo à?
Tôi giận dỗi lại cắn hắn một cái nữa.
Hắn lập tức cúp điện thoại, cúi đầu lặng lẽ nhìn tôi.
Đôi mắt đen như mực tĩnh lặng không một gợn sóng.
Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi, cứ thế nhìn nhau, cuối cùng đỏ mặt dời ánh mắt.
Nụ cười của hắn đầy vẻ chế giễu: "Tôi cứ nghĩ gan cô to lắm chứ."
Tôi cắn chặt môi dưới, ngượng đến mức muốn trốn.
"Chỉ cho cô một cơ hội để rời đi, bây giờ cút ra ngoài."
Hắn chắc cũng biết tôi không muốn liên hôn với hắn.
Nhưng, tôi lại có chút muốn đổi ý.
"Cái đó..."
Giọng tôi nhỏ như muỗi kêu: "Cũng không phải là không thể, tôi có khả năng tiếp nhận khá mạnh."
Mặc dù anh rất hung dữ, nhưng cũng rất đẹp trai.
"Ông xã, anh xem hai chúng ta có nên tạm bợ sống với nhau không."
Tôi ngượng ngùng nói, mặt đỏ bừng.
Trong lòng pháo hoa nổ đùng đùng.
"Cô nói gì?" Người đàn ông kéo mặt tôi ra khỏi chăn.
Ngón trỏ nâng cằm tôi lên, rõ ràng đã nảy sinh hứng thú.
Hắn nhướng mày, khóe môi khẽ cong.
Ánh mắt trêu đùa lướt qua mặt tôi.
"Cô vừa nói gì?"
Giọng nói trầm thấp cào cấu tim tôi ngứa ngáy.
Tôi đỏ mặt khẽ trả lời: "Ông xã..."