Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Lục Kỳ Phong vừa đến, tôi theo bản năng lùi lại trốn sau lưng Kỳ Thuật.

Kỳ Thuật nắm lấy tay tôi, ra hiệu cho tôi đừng sợ.

"Đường Nhất Nhất, những ngày này cô đã đi đâu? Cô không biết chúng ta đã đính hôn rồi sao? Tôi thấy hôn lễ nên sớm được đưa vào lịch trình đi, nếu không ngày nào đó cô chạy theo người đàn ông hoang dã khác tôi cũng không biết."

Kỳ Thuật cười lạnh: "Hôn lễ? Tiểu thiếu gia Lục hồ đồ rồi sao? Từ lúc anh không cứu cô ấy, cô ấy đã không còn là vị hôn thê của anh nữa rồi, cô ấy bây giờ là vị hôn thê của tôi."

Lục Kỳ Phong tiến lên một bước: "Của anh? Ha, tôi và Đường Nhất Nhất đã tổ chức lễ đính hôn rồi mà, các người thế này là ngoại tình? Phá hoại hạnh phúc người khác?"

Ánh mắt Kỳ Thuật lạnh như sương, khi mở miệng lần nữa, giọng hắn lạnh như băng: "Vậy thì sao, tất cả đều phải xem Nhất Nhất có đồng ý hay không."

"Ha, cô ấy có biết anh lừa cô ấy không?"

Kỳ Thuật siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, tôi biết, hắn đang căng thẳng.

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn lại.

"Lục Kỳ Phong, anh chưa cắt b.í.m tóc thời Thanh à, thế kỷ 21 rồi, sao vẫn còn chơi cái trò cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, hơn nữa, lễ đính hôn anh không đi sao? Tôi chọn ai thì liên quan gì đến anh chứ?"

"Đường Nhất Nhất! Tôi... hôm đó tôi không cố ý không đi, chỉ là có việc đột xuất, hơn nữa, Nhất Nhất, tôi bằng lòng cưới cô." Sắc mặt Lục Kỳ Phong rất khó coi.

"Nhất Nhất... cô... đã nhớ ra tất cả rồi sao?"

Tôi dùng ánh mắt an ủi Kỳ Thuật.

"Lục Kỳ Phong, anh bằng lòng cưới tôi thì có gì tốt chứ? Dù quá khứ thế nào, hiện tại và tương lai, tôi đều không còn liên quan gì đến anh nữa.

Liên hôn hủy bỏ, tôi chỉ là tôi, hôn nhân của tôi, do chính tôi làm chủ."

Lục Kỳ Phong không ngừng đeo bám: "Đường Nhất Nhất, cô có biết không, trước đây cô rất thích tôi đó, đợi đến khi cô tỉnh táo lại, cô sẽ hối hận đấy."

"Ồ, vậy sao, tôi không nhớ nữa rồi."

Tôi nắm tay Kỳ Thuật, định rời đi.

Thật là xấu hổ quá đi.

Lục Kỳ Phong lại nắm chặt cổ tay tôi, hắn mặt lạnh: "Đường Nhất Nhất, cho cô thêm một cơ hội nữa, chọn hắn hay chọn tôi?"

"Anh có bệnh à, buông tay ra."

"Nhất Nhất, trước đây cô không như vậy."

Kỳ Thuật siết c.h.ặ.t t.a.y Lục Kỳ Phong: "Cô ấy bảo anh buông tay, không nghe thấy sao?"

Không hề khoa trương, nếu bây giờ không phải là xã hội pháp trị, Kỳ Thuật sẽ không chút do dự mà bóp nát xương cổ tay của hắn.

Kỳ Thuật ôm tôi trở lại xe.

"Kỳ Thuật, em muốn biết sự thật."

Kỳ Thuật cân nhắc nói:

"Trước đây, hợp tác giữa Kỳ gia và các gia tộc khác không được thuận lợi cho lắm, sau khi điều tra mới phát hiện ra là do Lục gia và Đường gia giở trò, thủ hạ của tôi đã bắt cóc em mà không có sự đồng ý của tôi, ai ngờ Lục Kỳ Phong lại không chịu cứu em, em trong lúc chạy trốn đã gặp tai nạn mà mất trí nhớ, sau đó em được đưa đến chỗ tôi.

Nhất Nhất, tuy rằng tôi cũng có ý lợi dụng em một chút, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không làm hại em, tôi không thật sự muốn lừa em...

Em... nếu em muốn quay về, tôi sẽ để em đi..."

Kỳ Thuật nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, có chút run rẩy, hắn rũ mắt, lần đầu tiên tôi thấy vẻ thất thần trên người hắn.

Đương nhiên tôi biết hắn không cố ý giấu tôi.

Hắn không lấy điện thoại của tôi, muốn biết chuyện gì thì tìm người hỏi là biết thôi.

Hắn cũng không hạn chế tôi ra ngoài, tôi ở nhà chỉ đơn thuần là vì lười.

Ngược lại, chính tôi đã chìm đắm vào sắc đẹp đàn ông, sống những ngày tháng vui vẻ.

Tôi còn có thể trách ai đây?

"Em không về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Thật sao?"

Kỳ Thuật nghi hoặc: "Cũng không về Đường gia?"

"Đối với ông ta, em chỉ là một công cụ liên hôn, hơn nữa, về Đường gia rất mệt, không thể chơi, không thể ngủ, không thể phát triển sự nghiệp mình yêu thích, lúc nào cũng bị quy tắc ràng buộc, phải học mọi thứ có thể nắm bắt trái tim đàn ông."

Tôi ôm lấy mặt Kỳ Thuật: "Em chỉ cần trêu chọc người đàn ông mình thích là được rồi."

"Vậy được, chúng ta không về."

Tôi ngồi trong lòng hắn, vừa vặn cao hơn hắn một chút.

Kỳ Thuật liền ngẩng đầu hôn tôi.

Một tay tôi vòng qua cổ hắn, một tay trượt vào trong áo hắn.

Trong không gian chật hẹp, tiếng thở dốc và tiếng nước rõ ràng đến lạ.

Kỳ Thuật giữ lấy bàn tay đang làm loạn của tôi: "Không được đâu ngoan ngoãn, trên xe sẽ không thoải mái."

Tôi dùng giọng mềm mại nũng nịu: "Nhưng mà còn xa nhà lắm cơ mà."

Tôi nhấc chân cọ cọ hắn: "Cái này giải quyết sao đây?"

Kỳ Thuật đặt tôi xuống ghế: "Ai nói gần đây anh không có nhà nào chứ."

Xe lao nhanh về nhà.

Tôi còn chưa kịp quen với môi trường xung quanh, đã bị Kỳ Thuật ôm ngang eo vào phòng ngủ.

"Vì em vừa nãy dám trêu chọc anh, bây giờ thì không chạy thoát được đâu."

Mặc dù đã từng nhìn thấy rồi, nhưng khi tôi ngồi bên giường, Kỳ Thuật cởi cúc áo ra, mặt tôi vẫn đỏ bừng.

Nhiệt độ trong phòng tăng cao, Kỳ Thuật hôn đi giọt nước mắt trên mặt tôi.

"Ngoan, khóc đi..."

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã rất dày, mặt trăng đang đu đưa trên tầng mây, có thứ gì đó cũng lặng lẽ leo lên đỉnh.

20

Trong Quán Bar Sơ Bạch.

"Anh Lục, con ch.ó l.i.ế.m của anh..."

"Câm miệng!" Lục Kỳ Phong đập điện thoại, cả phòng đều im bặt.

Rượu trong phòng riêng đổ đầy sàn.

Lục Kỳ Phong ôm lấy người phụ nữ.

Uống rượu, hôn hít, cuồng hoan.

Hắn ta muốn quên đi tất cả.

Người phụ nữ nằm trong lòng hắn ta: "Anh Kỳ Phong."

Lục Kỳ Phong khựng lại, bất ngờ đẩy người phụ nữ ra: "Ai cho cô gọi tôi như thế?"

Trước đây chỉ có Đường Nhất Nhất gọi hắn ta như vậy.

Lúc đó hắn ta thấy ghê tởm, bây giờ lại vô cùng hoài niệm.

"Cút! Cút hết!" Lục Kỳ Phong đuổi tất cả mọi người ra ngoài.

Bạn thân của hắn rót một ly rượu: "Chậc, tình cảm ấy mà, vĩnh viễn do bên chủ động nắm giữ."

Giang Bắc Thần nói đúng.

Lục Kỳ Phong ngửa cổ uống cạn ly rượu: "Vậy anh nói phải làm sao đây?"

"Đàn bà ấy à, bị cướp đi thì cướp lại thôi."

Lục Kỳ Phong vừa nghĩ đến cảnh Đường Nhất Nhất cười vui vẻ với Kỳ Thuật là lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Lục Kỳ Phong đập vỡ ly rượu, rồi lái xe rời đi.